CHUYỂN NGỮ: THƯỢNG QUAN SA HY
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
~~~*~~~
Tô Trản nghĩ rằng mình đã nghe lầm. Cái tên Tống Bách Ngôn này cô nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra.
Tống Bách Ngôn đang theo đuổi cô?
Tại sao cô không biết cái gì hết vậy?
Từ Gia Diễn khoanh tay, nghiêng người dựa trên hành lang, ánh mắt nhàn nhạt giống như người vừa mới hỏi những câu kia không phải là anh vậy.
Tô Trản kéo dài thanh âm hết sức vô tội nói "Không có mà —— "
Từ Gia Diễn giễu cợt cong khóe miệng, bàn tay buông xuống để vào trong túi quần, đổi tư thế khác dựa lưng vào tường, nhướng mày nói: "Không phải tối hôm qua còn hẹn nhau gặp mặt à??"
"Ơ?" Tô Trản nhẹ nhàng phát ra một tiếng, ánh mắt kì lạ nhìn chằm chằm anh, giống như cô vừa phát hiện một đại lục mới.
Từ Gia Diễn bị cô nhìn như vậy thì chột dạ, theo bản năng nghiêng người cầm một hộp thuốc lá ở trong chiếc tủ phía đối diện, rút một điếu thuốc ngậm vào trong miệng, ánh mắt quét khắp nơi.
"Anh tìm cái này?" Cô gái cầm trong chiếc bật lửa màu đen làm bằng kim loại.
Từ Gia Diễn đưa tay tới bị cô né đi.
Bàn tay ngừng giữa không trung, anh bắt đắc dĩ cười, sau đó xoay qua chỗ khác, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, hạ thấp thanh âm, "Em đừng làm loạn."
Kéo rèm cửa sổ lại, căn phòng trở nên mờ tối, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ của hai ngọn đèn trên tường.
Hai người nói nhỏ cười yếu ớt, giống như đang tâm tình.
Trong lòng Tô Trản căng thẳng, ánh mắt xinh đẹp lại nhìn anh chằm chằm, miệng nhếch lên: "Anh ghen."
Anh cười một cái không đáp lời, bàn tay đưa tới lần nữa bị cô né tránh. Cô đem bật lửa nắm kĩ trong tay rồi giấu ra phía sau.
Ánh mắt Từ Gia Diễn mang ý cảnh cáo nhìn cô.
Trong lòng Tô Trản vui vẻ, nhìn biểu hiện của anh từ tối hôm qua đến giờ thì tám phần là ghen rồi, thế nên cô cười cười nhìn anh: "Tối hôm qua anh ấy xin số điện thoại của em."
Anh bỗng nhiên thu lại nụ cười, khóe miệng mím lại thành một đường thẳng, "Em cho?"
Cô gật đầu, "Cho chứ ạ. Dù sao anh ấy cũng là bạn của Trầm tổng, cũng phải cho chút mặt mũi chứ. Hơn nữa, anh ấy còn nói mới về nước nên không có bạn bè gì, chỉ muốn làm bạn với em. Anh ấy còn làm bộ mặt đáng thương, không đồng ý cũng không tốt lắm..."
"Em đồng ý làm bạn anh ta?"
" Ừ."
Từ Gia Diễn cười lạnh, một tay bỏ vào trong túi, đem điếu thuốc đang ngậm trong miệng ra cầm trên tay, ánh mắt kiên định nhìn cô chằm chằm, môi mím lại rồi gật đầu một cái.
Một giây sau thì không nhìn cô nữa, bước mấy bước vượt cô rồi ngồi lên sô pha, mở ti vi.
Tô Trản cũng đi theo, ngồi xuống bên cạnh anh. Anh mặc một cái áo ngắn tay, bắp tay mạnh mẽ có lực. Cô nhích lại gần anh cảm nhận nhiệt độ cơ thể và sức hấp dẫn trên người anh, tùy tiện nhìn đôi gò má, trái tim loạn nhịp như nai con lạc đường.
Cô gọi anh: "Từ Gia Diễn."
Anh không động đậy, không thèm để ý cô.
Cô lại lấy cùi chỏ đẩy anh một cái, anh tỉnh bơ nhích sang bên cạnh nửa tấc kéo dãn khoảng cách giữa hai người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!