CHUYỂN NGỮ: JUN
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
—
Tô Trản mất hứng làm mặt xấu, đành bất đắc dĩ xoay người, thò tay vào túi, cúi đầu tìm chìa khóa.
Bả vai đột nhiên bị nắm xoay ra sau, cả người quay lại nửa vòng còn chưa kịp rõ trời trăng gì thì một bóng người cao lớn đột nhiên bao phủ, Từ Gia Diễn khom lưng xuống ôm lấy cô, một cái tay giữ sau ót cô, ấn vào lòng mình,
"Vui không?"
Đầu cô chôn trong lồng ngực gầy gò nhưng rắn chắc của anh, có thể cảm nhận rõ ràng được da thịt cường tráng của đàn ông.
Tô Trản gật gật, đầu cọ cọ vào lồng ngực anh, sau đó duỗi tay ôm lấy thắt lưng anh, ở vị trí ngang lưng anh không nặng không nhẹ sờ soạng một vòng, cảm nhận được đường cong và da thịt đàn ông làm cho cô nhịn không được mà mặt đỏ tim đập dồn dập, "Vui."
"Đừng có sờ lung tung." Anh mở miệng cảnh cáo, nhưng giọng nói lại mềm mại dịu dàng.
Cô gái nhỏ đang vui vẻ quên trời đất, còn giả bộ nghiêm túc nguỵ biện. "Có sờ lung tung đâu".
Một hồi trầm mặc rất lâu, đèn cảm ứng âm thanh trên hành lang tắt đi, mọi thứ trong nháy mắt chìm vào bóng tối.
Cô nằm sấp ở trong lòng anh, nhẹ nhàng gọi: "Từ Gia Diễn."
Anh "ừm" lại một tiếng, âm thanh từ khoang mũi, một tiếng rất nhẹ.
"Lần sau đi đánh giải anh lại mang em theo được không?"
"…"
"Có được không?"
"Được."
Cô gái nhỏ từ trong ngực anh ngẩng đầu lên, mượn ánh sáng từ ánh trăng ngoài cửa sồ tìm kiếm ánh mắt anh."Em chỉ ở một bên xem thôi, sẽ không làm phiền anh đâu."
Hai người dường như có sự ăn ý mà tạo ra bầu không khí ảm đạm này, cô đè thấp giọng nói hết sức có thể, anh cũng vậy
Chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, Từ Gia Diễn chỉ có thể nhờ ánh trăng quan sát cô gái nhỏ trong lòng ngực của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn, ánh mắt loé lên sự sùng bái cùng mong đợi.
Từ Gia Diễn hơi ngẩn ra, vuốt vuốt mái tóc xù của cô, nhẹ gật đầu một cái.
…
Thang máy đột nhiên phát ra tiếng "Leng keng".
Hai người cùng giật nảy mình đều, đã muộn như thế sao còn có người lên lầu mười?
Từ Gia Diễn phản ứng rất nhanh, trong nháy mắt đèn chuẩn bị sáng lên, anh đem cô gái nhỏ trong lòng ngực của mình kéo ra, sau đó quay đầu nhìn về phía thang máy.
Hơi ấm trong lòng bỗng nhiên biến mất, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Trản ửng đỏ, trong chốc lát vẫn chưa bình thường lại được, hai tay cô bưng lấy mặt, cố sức thở ra làm mình tỉnh táo lại một chút.
Cửa thang máy từ từ mở ra.
Một cái đầu ló ra, là Đại Minh.
Hai người đều thở phào nhẹ nhõm.
… Sao lại có cảm giác như đang yêu đương vụng trộm thế này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!