CHUYỂN NGỮ VÀ BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Ngày hôm sau, Tô Trản ngồi đối diện máy tính nghiên cứu miếng dán gáy, cô nghe nói ở Nhật Bản có một loại miếng dán gáy, sau khi dán có thể làm giảm đau rất lâu. Sau khi tìm hiểu tỉ mỉ quá trình và hiệu quả trị liệu xong thì tạo đơn đặt hàng, mới vừa trả tiền đã thấy Thịnh Thiên Vi tò mò từ bên cạnh đến lại gần, vừa nhìn thấy là cái gì trong lòng đã hiểu rõ, cười trêu chọc: "Giúp đại thần mua cái này sao?"
Tô Trản tắt websites, không nói lời nào, tiếp tục tra tài liệu.
Thịnh Thiên Vi không chịu đi, kéo cái ghế bên cạnh qua ngồi xuống bên cạnh cô, "Tôi thấy đã giúp thì giúp cho tới, chúng ta mua cho đại thần mấy hộp vào, anh ấy đau lâu như vậy cũng không phải ngày một ngày hai."
Tô Trản liếc nhìn cô một cái, "Tôi chỉ mua một hộp, không đủ thì lại mua tiếp."
Thịnh Thiên Vi lười biếng tựa vào trên ghế, bắt chéo hai chân, hai tay khoanh ở trước ngực, chép miệng càu nhàu, "Từ bao giờ bà bắt đầu ôm cả chuyện lo cho cuộc sống hàng ngày của anh ấy thế – – "
Lời còn chưa nói hết, cái bàn đã bị ai đó gã xuống. Thịnh Thiên Vi vừa quay đầu lại, không kiên nhẫn: "Ầm ĩ cái gì – -" sau khi thấy rõ là ai đến, trong nháy mắt sửng sốt, bị dọa đến ngây người, lúng túng từ trên ghế đứng lên, "Trầm... Trầm tổng."
Tô Trản cũng đứng lên.
Trầm Tinh Châu nhướn mày, "Đi làm còn có thời gian tán gẫu, việc chưa đủ nhiều à?"
Thịnh Thiên Vi đứng thẳng tắp, nghiêm túc bắt đầu bịa chuyện: "Em với Tô Trản đang thảo luận về sau buổi thi đấu của TED nên chăm sóc đội viên như thế nào cho tốt hơn."
Tô Trản: "…"
Trầm Tinh Châu ngược lại cũng chẳng thèm để ý, giơ tay ý bảo dừng, "Buổi tối tiếp khách hàng, Thịnh Thiên Vi em đi cùng đi."
Thịnh Thiên Vi lí nhí nói: "Có thể từ chối không?"
Trầm Tinh Châu mỉm cười nhìn qua cô cô, "Em nói cái gì?"
Cô hiểu rõ rồi, giơ tay ra dấu Ok.
Tô Trản cảm thấy rất khó chịu, kể từ khi Trầm Tinh Châu biết rõ cô tửu lượng khá tốt thì rất thích dẫn theo cô đi xã giao, cô sắp từ lập trình viên biến thành tiểu thư tiếp rượu rồi.
Ngẫm lại lòng thật chua xót.
…
Nhưng điều cô không ngờ tới là đêm nay Trầm Tinh Châu còn dẫn theo một người khác.
Cô cùng Thịnh Thiên Vi đi theo Trầm Tinh Châu rời khỏi cao ốc công ty, Tống Bách Ngôn đang dựa vào xe đợi, khi mọi người nhìn thấy nhau, anh tay đang cầm áo vest trên tay, chào hỏi bọn cô, "Chào mọi người."
Cử chỉ lễ phép, mười phần tri thức.
Ngay cả Thịnh Thiên Vi vốn là người rất khó tính, cũng phải nhỏ giọng bên tai Tô Trản khen ngợi: "Anh ta cũng không tệ đấy chứ."
Tô Trản nhàm chán liếc nhìn cô nàng một cái, nhỏ giọng đáp: "So với Pot thì sao?"
Thịnh Thiên Vi không chút do dự, chém đinh chặt sắt nói: "Cái này còn phải hỏi à? Trong lòng tất cả Fan đều là tượng đài vững chắc, ông xã trong mơ."
"…"
Tô Trản cong cong khóe miệng, nhìn ra ngoài cửa xe, trong lòng như có con hươu nhỏ đang nhảy loạn, từng bước từng bước khiến cô không khống chế nổi.
"Đúng vậy, Thiên Vi. Tôi cũng giống như bà." Không biết sao lại nói ra miệng mất rồi.
Thịnh Thiên Vi còn chưa kịp hiểu, "Cái gì?"
Cô vẫn như cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi ngửa mặt, cả người được ánh hoàng hôn bên ngoài bao phủ, trên khuôn mặt, trong ánh mắt đều giống như đang tỏa sáng.
Đúng vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!