CHUYỂN NGỮ: RÙA
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Chủ nhà ngay từ đầu còn chưa hiểu liền hỏi lại: "Người nào?"
Mạnh Thần nghĩ lại một chút, quay sang phía chủ nhà: " Chính là cái người tóc dài, vô công rỗi nghề, gầy tong teo…"
Dì nhận ra, kêu lên: " Cậu nói Tô Trản sao?"
Cậu gật đầu một cái: " Đúng vậy."
Dì cho thuê nhà đẩy mắt kính nói: "Cô bé này là từ Bắc Tầm chuyển tới, dì nhớ ngày đó cậu thanh niên kia đến kí hợp đồng, lái xe bảng số Bắc Tầm, có rất nhiều số 8, nhìn qua đã biết là người có tiền. Lúc đó dì hỏi cậu ta thuê cho ai ở, cậu ấy nói là một cô gái, dì nhìn ngoại hình của cậu ta cũng rất tuấn tú, vì vậy liền hỏi có phải thuê cho bạn gái ở hay không.
Cậu ấy chỉ cười cười, không nói lời nào, không phủ nhận cũng không thừa nhận, dì cho là cậu ta thừa nhận…"
Vài ngày sau chính là là sinh nhật của Trầm Mộng Duy, sinh nhật được tổ chức trong biệt thự của Trầm Tinh Châu. Người tới cũng không nhiều, đều là anh em chơi đùa với nhau từ nhỏ, nhìn qua chỉ giống một cuộc gặp gỡ của những người trẻ tuổi. Từ Gia Diễn không tới, Tô Trản hơi mất hứng, cả buổi đều yên lặng ngồi một bên.
" Mau ăn cơm thôi", Đại Minh cùng Mạnh Thần chậm rãi đi tới.
Trầm Mộng Duy nhìn thấy bọn họ, so với nhìn thấy anh trai mình còn vui vẻ hơn, tiến lên: " Anh Đại Minh, anh Mạnh Thần, đại thần đâu?"
Hai người đưa hộp quà được đóng gói tinh xảo qua: " Lão đại bay qua Chicago xử lí chút việc gấp, không đến được nữa."
Trầm Mộng Duy có chút mất mát nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục tâm trạng, mời bọn họ ngồi xuống " Ngồi đi, chờ mọi người đã lâu."
Đại Minh ngồi vào chỗ trống, Mạnh Thần vừa khéo ngồi bên cạnh Thịnh Thiên Vi. Anh nghiêng đầu nhìn liếc nhìn cô gái nhỏ " Chà chà, hôm nay còn trang điểm sao?"
Thịnh Thiên Vi lườm anh ta một cái "Ai cần anh lo"
Thực ra ngày thường Thịnh Thiên Vi có trang điểm nhưng chỉ trang điểm nhẹ nhàng, nhìn cũng như không vậy. Hôm nay cô trang điểm có chút đậm, chủ yếu là son môi, vẻ mặt nhìn không giống lúc trước. Mạnh Thần độc miệng, không nhịn được mà trêu chọc: "Môi như vậy thật giống mông khỉ, cô đang hóa trang sao?"
Thịnh Thiên Vi tức điên lên, cắn răng nói: " Anh không nói, không ai bảo anh câm"
…
Thật ra buổi trưa Tô Trản đã nhận được tin nhắn của Từ Gia Diễn, nội dung chủ yếu của tin nhắn—buổi chiều anh sẽ bay qua Chicago xử lí vài việc gấp, ngày mai sẽ quay lại.
Cô chỉ trả lời một chữ: " Ừ"
Từ Gia Diễn yên lặng một chút, lúc chuẩn bị tắt điện thoại mới thấy cô trả lời. Nhìn một chữ ngắn gọn kia, hừ nhẹ một tiếng.
" Chỉ như vậy thôi sao?"
Từ trước đến nay, anh không có thói quen báo cáo báo cáo lịch trình cho người khác, vừa rồi cũng không biết đầu óc làm sao mà gửi tin nhắn kia, cô còn trả lời lại một chữ cộc lốc?
Mặt khác, lúc hai người ở cùng một chỗ, cô cười cười nói nói không hề đứng đắn, lúc nào cũng tìm cách chiếm tiện nghi của anh, nhưng lúc hai người xa nhau, cô cũng không bám lấy anh, cũng không gửi cho anh lấy một tin nhắn, anh liền chủ động nhắn cho cô trước. Vậy mà cô chỉ trả lời anh một câu ngắn gọn vậy sao?
Anh cảm thấy hoài nghi, chẳng lẽ cô không nhớ anh sao?
Nhất thời cao hứng?
Cảm thấy thú vị?
Hay cô thực sự thích anh?
a…
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!