Chương 25: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NHIÊN

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Từ Gia Diễn mới tắm xong. Tóc của anh vẫn còn dính nước, trên cổ choàng cái khăn sẫm màu. Anh đang mặc chiếc áo T

-shirt rộng thùng thình cùng cái quần màu xám tro, dưới chân là đôi dép đi trong nhà. Dựa vào cửa, anh dán mắt theo dõi cô.

Tô Trản mặc cái áo lông dày trùm đầu, chân mang đôi giày đen nhỏ, toàn thân màu đen giống hệt một con gấu vụng về.

Mặt cô đang đỏ bừng lên, cả người bốc mùi rượu. Để tay trong túi, hướng về phía anh cười ngọt ngào: "Anh đã về?"

Mùi rượu toả ra nồng nặc hơn bình thường.

Từ Gia Diễn che mũi: "Uống rượu?"

Cô gật đầu: "Ừ!"

Từ Gia Diễn nghiêng người cho cô đi vào: "Uống với ai?"

"Có một khách hàng lớn, Trầm Tổng bảo em đi." Nói xong, cô liền ngồi xuống ghế sa lon, vỗ nhẹ vào chỗ ngồi bên cạnh: "Uống với em một lát."

Từ Gia Diễn đi tới, rút chiếc khăn quấn trên cổ xuống, tuỳ tiện lau đầu hai cái, sau đó ném lên chiếc ghế dựa và lấy điếu thuốc bên cạnh. Anh vừa ngậm điếu thuốc vào miệng đã có cái tay khác đưa tới. Từ Gia Diễn theo bản năng tránh đi, nhưng vẫn bị người đó bắt được.

Tô Trản nắm điếu thuốc của anh: "Đừng hút, em thấy muốn nôn."

Từ Gia Diễn gật đầu, người khẽ dựa vào phía sau, nhướn mày nhìn cô: "Uống nhiều rồi?"

"Có lẽ là một chút."

Anh nhìn cô chằm chằm, khuyên nhủ: "Vậy đi ngủ đi."

Tô Trản: "Không, chúng ta cùng trò chuyện đi."

Từ lúc cô vào nhà, anh đã nhận ra tối nay cô có chút khác thường.

Vừa ngủ trên máy bay mấy tiếng nên tinh thần của anh vẫn còn khá tốt. Anh nhún vai tỏ vẻ không thành vấn đề, rồi nhặt chiếc bật lửa lên vuốt ve.

Tô Trản hết sức vui vẻ, nhìn anh cười.

Anh ngạc nhiên: "Em cười cái gì?"

Hình như đêm nay cô ấy đã uống quá nhiều rồi, ánh mắt vì thế mà trở nên táo bạo hơn, trực tiếp nhìn thẳng vào anh. Trong đáy mắt cô ẩn chứa một chút ưu tư nhưng tuyệt nhiên không nói một câu nào, cứ như vậy mà nhìn.

Từ Gia Diễn không có nhiều kinh nghiệm khi tiếp xúc với con gái nên anh đã cố gắng đối với cô gái này "Sống chung hoà bình".

Nhưng rõ ràng Tô Trản không nghĩ như vậy, cặp mắt đen sâu thẳm ấy toả ra năng lượng hơn ngày thường rất nhiều.

Khoảng thời gian này, từ khi bắt đầu biết anh, biết tên anh là Từ Gia Diễn, biết anh còn có một cái tên khác được vạn người ngưỡng mộ – Pot, cũng biết cuộc sống của anh, thật ra thì cũng nhỏ thôi, thi đấu và ngủ, biết tất cả bạn của anh, Đại Minh, Mạnh Thần, Trầm Tinh Châu…, còn có một fan hâm mộ lớn, cũng coi như hiểu rõ tính tình của anh.

Biết xương cổ của anh không tốt, cần ngủ để giảm đau, nếu không sẽ dễ dàng nổi nóng, đại loại là vậy.

Và biết anh còn gặp khó khăn với cô bạn gái nhà giàu trước.

Cô hơi ngả người, di chuyển một chút, để cho mình ngay trước anh, "Chúc mừng anh, anh lại thắng rồi."

Từ Gia Diễn nghiêng đầu, đáp lại tầm mắt của cô, khoé miệng hơi cong lên: "Hơn nửa đêm em tới đây chỉ để nói cái này?"

Cô thản nhiên cười một tiếng, đôi mắt sáng ngời, xích lại gần anh hơn: "Anh…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!