Chương 24: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NQL

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

San Francisco.

Trong quán rượu, trận bán kết khu vực Châu Á của giải đấu vòng CPL bắt đầu với hai chiến đội TED từ Trung Quốc và YTR từ Hàn Quốc, một chiến đội thực lực khá đáng gườm. Từ Gia Diễn đang vắt chân ngồi trên chiếc sofa trong căn phòng của khách sạn, tay kẹp điếu thuốc, thảo luận lối đánh của vòng đấu ngày mai với các đội viên.

"Ngoại trừ Face là hơi khó đối phó, những người khác đều là người mới của YTR mấy năm nay." Pot và Face đều là tuyển thủ chuyên nghiệp lâu năm, đã từng giao đấu ở khá nhiều giải đấu, lúc bình thường mối quan hệ của anh và Face cũng không tệ, dù sao trong thể thao điện tử số lượng tuyển thủ như hai người họ cũng không nhiều lắm, có chút cảm giác anh hùng tiếc anh hùng.

Từ Gia Diễn chỉ một người trong số đó, tóc cắt vuốt dựng thẳng, "Đại Phi, cậu thay vị trí của Đại Minh, cậu ta không có ở đây, các trận tiếp theo, do cậu dẫn đầu."

Đại Phi khá nghiêm túc và căng thẳng, "Vâng, lão đại!"

Vốn mọi thứ đang bình thường, bỗng nhắc tới Đại Minh, cả đám người không khỏi than thở, dẫu sao cũng đã tám năm, mặc dù cái cậu Đại Minh cứ lải nhải suốt thật là ồn ào, nhưng lần đầu tiên đấu giải ở nước ngoài không có cậu ta ở đây, cảm thấy như mất mát một thứ gì đó, bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.

Mạnh Thần lại nghĩ tới một chuyện.

Đại Minh tuy thế nhưng cũng chỉ bị cấm đấu giải nửa năm, còn lão đại?

Ngay sau kết thúc của giải đấu vòng CPL, cái nghề mà cả một đời anh ấy theo đuổi sẽ hoàn toàn chấm dứt, cho dù anh ấy có ở lại TED hay nhận lời làm huấn luyện viên cho đội tuyển quốc gia, điều đó mới thực sự khiến cho người ta cảm thấy tiếc nuối nhất.

Đương lúc yên lặng,

Điện thoại trong phòng vang lên.

Là lễ tân gọi đến, Mạnh Thần tiện tay nghe máy, "Hello."

Người làm ở quầy lễ tân nói bằng tiếng Anh: "Xin chào, anh Pot, dưới đây có một cô gái tìm anh, có mời cô ấy đi lên không ạ?"

Phản ứng đầu tiên của Mạnh Thần chính là, không được đâu—–

Mẹ nó anh mới đi có mấy ngày thôi mà? Ma nữ kia đã đuổi tới San Francisco rồi à?

Dù sao như lão đại cũng gọi là cách ly với phụ nữ rồi, gần đây ngoài ma nữ kia ra, hẳn là không ai tới tìm anh ấy nữa nhỉ?

Vì vậy anh ta nói ngay không chút suy nghĩ: "Lão đại, hình như là ma nữ kia tới."

Từ Gia Diễn đang rất nhàn nhã dựa người vào sofa hút thuốc, nghe câu này xong bị sặc, ho khù khụ một thôi một hồi, trợn mắt lên nhìn Mạnh Thần, thốt lên: "Đèn hoa cúc?"

Mạnh Thần giữ điện thoại, gật đầu, có vài phần đắn đo: "Hình như là cô ấy đấy."

Trừ Mạnh Thần, những đội viên khác đều không hiểu mô tê gì hết, hoa gì cơ?

Cúp điện thoại, Mạnh Thần nhìn về phía Từ Gia Diễn bằng ánh mắt thăm dò: "Chúng ta đi ra ngoài trước đi?"

Từ Gia Diễn hút xong mẩu thuốc nhỏ cuối cùng, tàn thuốc vứt trong chiếc gạt tàn, dụi tắt, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Mạnh Thần thầm nghĩ, chết, sập bẫy rồi.

Tuy nói là thế, nhưng lão đại dù sao cũng là lão đại cơ mà, anh ta tuy không thích ma nữ kia nhưng vẫn phải nhìn mặt lão đại mà đối xử với con nhóc đó khách khí như người một nhà, nếu không tương lai thành bạn gái của lão đại thật, bên gối anh rủ rỉ bên tai, đại loại như được lão đại bao che cho ấy, thì anh ta xác định là người bị xử đầu tiên rồi.

Anh ta kéo đám đội viên tất cả ra ngoài hết, nịnh nọt giúp Từ Gia Diễn cài cửa lại, lúc đứng cạnh cửa còn ngẫm nghĩ: Chao ôi, mình có nên mua chút gì đó cho con bé đó trước để bày tỏ sự ăn năn hối lỗi vô hạn của mình không đây nhỉ?

Nhưng nhìn con bé đó trông chả thiếu cái gì nữa cả.

Nghĩ tới đây, Mạnh Thần sực nhớ ra một chuyện, thảo nào anh ta luôn cảm thấy có chút không được thoải mái!

Bà cô chủ nhà từng nói đó là một ông chủ cực kỳ đại gia!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!