CHUYỂN NGỮ: JUN
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Toàn bộ mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô, Tô Trản lấy chân đá đá Thịnh Thiên Vi, trong ánh mắt có ý bảo cô đừng bép xép, nhưng Trịnh Thiên Vi hoàn toàn không để ý tới, kể rất hăng say, còn khoa tay múa chân diễn tả lại.
"Dù sao cũng còn rất nhiều lời không dễ nghe, còn vu khống rằng đại thần không phải là người tốt lành gì, cứ mỗi một phút em lại muốn dùng tay xé nát ả ta."
Đại Minh không tin, chỉ vào Tô Trản: "Cô ấy á? Tô tiểu muội cũng gây chuyện với người khác sao?"
Từ Gia Diễn cũng không tin, nhướn mày rồi tiếp tục cúi xuống xem thực đơn.
Thịnh Thiên Vi vội nói:" Cô ấy nói gì thì em không nghe được vì kề sát tai ả kia, nhưng dù sao vẻ mặt Trả Trản lúc đó cũng không giống bình thường tí nào cả, mà cũng không thể không nói, rất là phong nhã luôn."
Khoé môi Từ Gia Diễn cong lên, ngẩng đầu nhìn vào mắt Tô Trản.
Đại Minh hỏi lại Tô Trản:" Em đã nói gì?"
Ánh mắt Tô Trản dừng lại trên người Từ Gia Diễn, nói bừa một câu: "Nói cho cô ả một câu trong kinh thánh thôi."
Mạnh Thần đột nhiên nhớ đến lúc trước trong thang máy, Tô Trản cũng có nói với hắn một câu, nên buột miệng nói ra: "Trong lòng có tà niệm thì không tìm được chỗ tốt, lưỡi nói lời không phải thì tự chôn mình trong họa thôi"
Đại Minh ngoắt cái đã xoay qua nhìn hắn, kinh ngạc nói: " ĐM, không phải trước giờ cậu không tin vào mấy thứ kinh thánh này sao?"
Mạnh Thần lườm hắn, "Các cậu trông bể học vô bờ như thế, lúc rảnh rỗi không tranh thủ đọc thêm nhiều sách được à?"
Tô Trản cũng nhân cơ hội đó nương theo, "Đúng, chính là câu đó."
Đại Minh: "Em theo Cơ Đốc giáo à?"
Tô Trản mỉm cười: "Không, là cha em theo."
Từ Gia Diễn đem thực đơn đặt trên bàn, "Chọn đi, ăn xong còn về huấn luyện nữa."
…
Nhà hàng toạ lạc ở lầu hai của cao ốc, cả bọn ăn uống no say đi ra, đối diện toàn nhà chính là một khu vui chơi, là một trung tâm trò chơi thực thể. Ánh mắt Trịnh Thiên Vi sáng lên, mới đề nghị: "Chúng ta vào kia chơi một chút đi!"
"…"
Ba nam sinh kia đã rất lâu rồi không đi phòng game kiểu này, Từ Gia Diễn từ khi bắt đầu thi đấu đã không còn đến nơi này giết thời gian nữa, Đại Minh vài năm trước còn đi vài lần, sau đó thì không chơi nữa.
Còn Tô Trản thì sao?
Cô chưa bao giờ để Tô Minh Triều lo lắng, đương nhiên là chưa từng đến những nơi như vậy.
Phòng game đối với cô còn tương đối xa lạ.
Trịnh Thiên Vi cũng chưa từng vào, nhiệt huyết càng lúc càng sục sôi, la ó đòi vào chơi.
Đại Minh và Mạnh Thần vội về tập luyện, khuyên mọi người về sớm ngủ sớm, ngày kia còn phải bay qua San Franciscothi đấu nữa. Hơn nữa, anh ta quay đầu nhìn thấy lão đại đang đứng nhét tay vào túi quần nhíu nhíu mày, vẻ mặt không thích thú. Chỉ vậy thôi cũng biết rõ ràng anh sẽ không tình nguyện lãng phí thời gian ở đây.
Ở bên kia, hai người đang tận tình khuyên bảo Trịnh thiên Vi.
"Hôm nay ngừng ở đây đi, anh với anh Thần buổi tối còn phải về tập luyện, lần sau sẽ dẫn em đi chơi bù nha.:
Mạnh Thần nói: "Ừ, lần sau em đi cùng Đại Minh, để nó dạy em đua xe, anh Đại Minh của em đua xe rất là trâu bò đó."
"Ngoan ngoãn nghe lời đi, Thiên Vi à."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!