Chương 22: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NQL

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Lúc Tô Trản rửa tay từ phòng vệ sinh đi ra, Từ Gia Diễn đang dựa vào ngoài tường hút thuốc.

Hai người chạm mặt nhau, anh một tay đút túi, một tay thả lỏng bên người, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, hơi ngửa đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào phía trước nhuốt mây nhả khói, nghe thấy tiếng bước chân, vội quay đầu lại.

Tô Trản vừa đi vừa vẩy vẩy đôi tay ướt nhẹp, chân đi tập tễnh, dáng vẻ trông thật là tức cười.

Ánh mắt cả hai nhìn nhau trong chốc lát, cô nhanh chóng quay đi, hơi nghiêng người đi tới trước mặt anh, vẫn bước đi tập tễnh, không nhìn nhau, cũng chẳng nói lấy một lời. Thế mà Từ Gia Diễn anh lại cảm thấy, cái nhìn vừa mới vội vã lướt qua kia, rõ ràng là chứa oan ức, mà không dám nói.

Lúc người đi qua trước mặt anh.

Vốn Từ Gia Diễn đang ngả người vào tường đột nhiên anh ngả người ra phía trước, đứng thẳng lên, cầm lấy cổ tay cô, kéo cô lại.

Lòng bàn tay của anh khô ráo, rất ấm áp, mà cánh tay cô vừa lạnh lẽo vừa mềm, không chịu nổi bị nắm chặt như thế.

Tô Trản quay đầu.

Cô thấy anh ấy đang cười dịu dàng nhìn mình, rất hiếm khi thấy anh ấy cười như vậy, bình thường lúc nào cũng ba lăng nhăng, hứng lắm vẫn chỉ là tỉnh bơ rồi nhếch nhếch khóe miệng.

Từ Gia Diễn ngậm điếu thuốc lá, lôi tay cô, từ trên nhìn xuống phía cô.

Cô gái nhỏ này trông mặt cứ buồn thiu, gương mặt mệt mỏi, ánh mắt cũng mất đi cái vẻ rạng rỡ hồi trước, ánh mắt trỗng rỗng không tiêu cự. mái tóc dài đến ngang eo thì rối bù ở sau lưng. Anh rút điếu thuốc lá ra, dập tắt, ném vào thùng rác, tay còn chưa kịp buông, ánh mắt chăm chú nhìn cô rồi hỏi:

"Em theo đội mệt lắm à?"

Cô gái nhỏ gật đầu một cái, khổ lắm, mệt lắm ấy, ăn cũng không đủ no, cả ngày chẳng được nghỉ ngơi, chân còn sưng lên, cô muốn nói thật nhiều, nhưng một chữ cũng không thể nói ra được.

Hai người đứng ở hành lang khu nhà vệ sinh, anh kéo cổ tay cô, thấp giọng hỏi: "Vậy em vẫn muốn theo tiếp à?"

Tô Trản dường như không chút do dự gật đầu, trong ánh mắt có sự cố chấp, "Tất nhiên rồi!"

Anh bật cười, "Tại sao?"

"Em thích thế."

Anh ngỏ ý bảo cô nói tiếp, dáng vẻ cực kì kiên nhẫn.

Tô Trản: "Mặc dù em cũng không hiểu hết cái trò chơi đó như thế nào, nhưng trưa hôm nay em có nhìn qua một chút, cảm thấy cũng không khó lắm mà cũng thấy khá thú vị. Hơn nữa em thích mọi người, cả Thịnh Thiên Vi nữa, nên muốn tiếp tục ở lại."

"Còn gì nữa không?" Anh buông lỏng tay, lại đút vào túi, ánh mắt chăm chăm không chớp mắt lấy một lần.

Tô Trản nghiêm túc suy nghĩ một lúc, "Còn, chính là một nguyên nhân khác nữa của riêng em, có thể không nói được không?"

Giờ phút này, không muốn nói một chút nào cả.

Từ Gia Diễn nhìn cô chằm chằm rồi cười, nếu như lúc đó các đội viên của TED có mặt ở đây, họ nhất định sẽ kinh ngạc vô cùng, lão đại nào có bao giờ cười với phụ nữ như thế.

Anh gật đầu một cái, thể hiện mình hiểu rồi, hơi cúi người, ngang hàng với tầm mắt của cô, rất nhẹ nhàng sờ sờ dái tai cô, nói nhỏ nhẹ: "Nghe này."

Khoảng cách gần như vậy….

Tai Tô Trản nóng lên, cô mờ mịt nhìn anh, vâng một tiếng.

"Mấy lời sau đây, anh chỉ nói với em một lần duy nhất, trước đây chưa từng nói với ai, sau này cũng không nói, em có muốn nghe không?"

Ít nhất là hai mươi sáu năm nay, anh chưa nói với một ai khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!