CHUYỂN NGỮ: JUN
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Đây là đâu, là trên một con hẻm nhỏ nằm trên phố Bắc, nổi tiếng ở thành phố Nhã Giang là nơi tụ tập của bọn lưu manh. Cứ đến đêm, đầu ngõ lại có hiện tượng túm năm tụm ba vây quanh một gã đang hút thuốc, bọn họ lỗ mãng, khoa trương, ầm ầm ĩ ĩ cả một bang ngồi xổm bên đường nhìn các cô gái qua lại, nhìn thấy con gái mang váy ngắn liền huýt sáo, vén làn váy lên, những thứ này đều là "chuyện thường ngày ở huyện".
Nhưng thật ra vài năm gần đây, chính phủ bắt đầu cải cách, mở rộng an ninh nên lưu manh đã giảm xuống không ít, nhưng ngược lại ma men lại nhiều như gốc rạ.
Phố này có 3 ngõ nhỏ, có Chợ đêm ăn khuya đã nổi danh từ lâu, Trương –Vương – Lý – Ký tất tần tật mọi chủng loại thức ăn, người người nhà nhà phố Bắc đều thích nơi này, rất thích những món ăn ở đây. Sau này ở trong thành phố có một ông chủ giàu có mua đứt một gian hàng nhỏ ở đây, đổi thành quán bar, sửa sang thành phong cách độc đáo, thiết kế cũng rất tinh xảo, ngay cả bức tượng điêu khắc ở cửa cũng một trăm phần trăm bằng ngọc thạch trắng.
Có điều cũng chỉ là một quán bar nhỏ chưa nhiều người biết, được sửa sang như vậy cũng có người nhìn vào không khỏi tò mò, rốt cuộc là ông chủ nào mà lắm tiền như vậy?
Nghe đồn là một phú nhị đại (người có bố mẹ giàu), kỳ thật là đoán cũng đúng, trong thành phố nhà giàu từ ba đời đổ lên cũng chẳng nhiều, Trầm gia này xem như là nhà giàu. Đúng vậy, quán bar duy nhất trong phố ba ngõ nhỏ này chính là Thái tử gia của Quang Thế, Trầm Tinh Châu mở. Người này mặc dù người ngoài giới đồn đãi bình luận không ra gì, nhưng rất có đầu óc buôn bán, là người đầu tiên khởi xướng, anh ta chắc chắn sẽ lấy về lợi nhuận gấp bội.
Dần dần, chỉ một cái liếc mắt cũng có thể nhìn xuyên hết ngõ nhỏ, tất cả đều bị đổi thành quán phố, mọi người say mê cái thế giới thối nát này, đem những bất mãn ban ngày phát tiết trong đêm tối. Đàn ông coi nơi này như trường săn bắn sắc đẹp, ánh mắt chớp cái đã nhìn chằm chằm vào những cô gái qua đường, vừa có thể tán ngẫu đôi câu, hai người đều cùng một kiểu mặt, cực kỳ ăn ý.
Ở trong mắt bọn họ, đã là một "pháo" có thể giải quyết được chuyện kia thì chẳng có gì phải bàn nhiều.
Mà lúc này, ở đầu hẻm đang cực kỳ náo nhiệt, một chiếc xe thể thao mui trần xa xỉ đỗ ngay ven đường, một người đàn ông mang kính râm dựa vào cửa xe, liên tục vẫy vẫy tay với hai cô gái nhỏ. Cũng không biết là đang vẫy ai, cho tới khi người nọ đem kính râm đẩy lên đỉnh đầu, lộ ra khuôn mặt lớn cùng đôi mắt ti hí, diện mạo hết sức bình thường. Hai người đàn ông trạc tuổi gã cũng đã theo xuống, đứng vây Tô Trản và Thịnh Thiên Vi vào cạnh tường.
Người mặc áo khoác xám và quần jean quay đầu, nói với người ngồi trong xe: "Người anh em của tôi hình như biết các cô đấy."
Người đàn ông bên cạnh lại lấy di động ra: "Hay là kết bạn trên mạng với nhau đi, sau này rảnh thì ra ngoài chơi?"
Người đã xấu mà còn vô lễ, nếu so với đại thần thì đám này chẳng khác nào lũ rác rưởi.
Tô Trản chán ghét nhíu mày, hoàn toàn không muốn phản ứng, quay người định bỏ đi nhưng tay đã bị người ta níu lấy.
Cô giật mình, sợ đến mức rụt vột tay về, lại bị giữ chặt lấy, cánh tay trắng trẻo như trong suốt lại mềm mại, đàn ông nếm được mùi ngon ngọt thế này thì đâu chịu buông tay. Cô trừng mắt, tức giận giơ tay lên muốn đánh.
Nhưng lại bị Thịnh Thiên Vi giành trước, cô lên gối một đòn, không chút do dự mà đá vào xx người đàn ông kia, hắn hét lên một tiếng thảm thiết, sau đó lại là một cú vật qua vai, hắn kêu gào đau đớn, trực tiếp bị cô nàng xoay người ném thẳng xuống mặt đất.
Thịnh Thiên Vi đứng lên, phủi phủi hai tay, khinh bỉ nói: "Thứ gì thế này? Thời bà cô mày ở phố ba ngõ này tung hoành, bọn mày còn chưa là cái thá gì đâu?
Thịnh Thiên Vi từ nhỏ đã luyện võ tự vệ, ba của cô nói không cần nhiều, chỉ cần biết mấy chiêu hù dọa người khác là được rồi, con gái ở bên ngoài khó tránh khỏi những tình huống bất lợi, chỉ cần có thể thoát thân không bị người bắt đi là được, từ nhỏ đến lớn cô đã luyện thuần thục động tác ném người qua vai này, động tác lại đẹp mắt, người xem cũng bị doạ đến sững sờ, ngay cả Trầm Tinh Châu kia cũng bị cô dọa đến hoảng hồn.
Người kia nằm trên mặt đất đau đến nhăn răng méo miệng, hoàn toàn không nghĩ cô gái kia sức lực lại trâu bò như vậy, đồng bọn cũng thấy mất mặt, hai người đàn ông trưởng thành mà lại bị một con bé đánh cho thảm hại, bị người biết thì còn ra thể thống gì nữa?
Lúc hắn mới vừa vươn tay lên muốn đánh Thịnh Thiên Vi, cô nắm lấy ngón tay hắn đang đánh tới, tàn nhẫn mà bẻ xuống, gãy, không chút nương tay, đồng bọn hắn chân đã run rẩy hoảng loạn.
Toàn bộ sự việc xảy ra trong lúc Tô Trản vẫn còn mơ màng, nhìn toàn bộ những chiêu thức soái khí của Thịnh Thiên Vi, đùa giỡn mà cũng có bài bản hẳn hoi.
Người trên xe thấy tình huống vẫn bất lợi, từ ghế sau lại bước xuống thêm hai người đàn ông, hai người lúc nãy đã bò dậy, bốn người bao vây hai cô gái nhỏ, hung ác nói: "Con nhãi này, chúng mày cũng không biết lớn nhỏ rồi, chọc giận bọn anh thì chuyện gì bọn anh cũng có thể làm đấy".
Tình huống này là muốn ăn tươi nuốt sống hai cô rồi.
Đại Minh cùng một nhóm bảy tám người đứng ở trước cửa tiệm tôm hùm Vương Bàn Tử ôm một bụng ham hố xem náo nhiệt, ngược lại còn muốn xem phản ứng của hai nha đầu này nữa
Hai người đều không hề có ý muốn xin tha, Thịnh Thiên Vi đã mạnh miệng, Tô Trản còn cứng rắn hơn, muốn hai người bọn họ chịu thua, cũng khó có khả năng.
… Từ Gia Diễn theo quán tính dùng đầu lưỡi chạm vào quai hàm, bước xuống bậc thang, lại chậm chạp tiến tới, nhóm người Đại Minh theo sau, bất kể là bao nhiêu người, cũng luôn là người đứng đầu, nhan sắc cũng cao nhất, từng giây từng phút, đại thần vẫn luôn áp đảo bọn họ.
Từ Gia Diễn đút hai tay vào túi áo lông, thong thả tiến về hướng những người kia, cười nhưng tâm không cười: "Bốn thanh niên lại đi chèn ép hai cô gái, tính làm gì đây hả?"
Tô Trản dựa lưng vào tường, phát hiện anh đứng ở dưới đèn đường, bóng đổ trên nền ánh sáng vàng, đem cả người anh bao trong vầng sáng, đột nhiên cô có một loại ảo giác, thời điểm ánh mắt quét qua cô, sao lại có cảm giác dịu dàng như vậy?
Hơn nữa trên gương mặt anh tuấn của anh có vẻ mệt mỏi, bình thường luôn điên cuồng thức trắng đêm, đột nhiên nhớ tới đêm đó Đại Minh ở dưới lầu nói chuyện với cô,
"Xương cổ của Lão đại kỳ thật không tốt lắm, nhiều năm ngồi trước máy tính hay ngồi máy bay lâu rất dễ bị đau nhức xương, có nhiều lúc không thể ngồi được, phải dựa vào giấc ngủ để giảm bớt cơn đau – – "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!