Chương 20: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: THƯỢNG QUAN SA HY

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

~~~*~~~

Miếng bông gòn ngừng lại giữa không trung. Nửa giây sau, Từ Gia Diễn đè đầu cô đẩy trở về, giọng nói không hề có ý tốt: "Em phát điên cái gì?"

Tô Trản chép miệng một cái, đại khái là nếm được ngon ngọt nên không hề ầm ĩ, ngoan ngoãn dựa người vào ghế phụ, không muốn nói lời thừa thãi.

Anh hạ cửa xe xuống, ném miếng bông gòn trong tay ra ngoài, nổ máy xe, một đường phóng như bay.

Trong xe vẫn đang phát ca khúc của gala 《Lòng bé con đuổi theo giấc mộng》.

Sắc mặt của anh rất không tốt mà Tô Trản thì lại rất ngoan hiền cúi đầu nghịch di động, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn anh một cái. Thấy anh nhíu mi, vẻ mặt tức giận không có cách nào phát tiết, phỏng chừng là tức giận thật rồi.

Xe chạy vào tiểu khu, Tô Trản nghiêng đầu nhìn anh rồi ho khan một tiếng, định bụng phá vỡ bầu không khí lúng túng này:

"... Từ..."

Anh đột nhiên thắng xe, tức giận cắt đứt lời cô: "Em đừng nói gì hết."

Một thắng này thật mãnh liệt mà, anh chẳng hề cho cô thời gian chuẩn bị, cả người theo quán tính hướng về phía trước. Giây tiếp theo lại bị dây an toàn mạnh mẽ giữ lại, đầu đập vào lưng ghế phụ khiến cô một trận choáng đầu hoa mắt, mắt nổ đom đóm, không nhịn được "Ui" một tiếng ——

Thật đau mà ——

Đây là muốn giết người hả trời!

Xe đã ngừng ở dưới nhà trọ.

Cô xoa đầu, nước mắt gần như chảy xuống, đôi mắt ướt đẫm nhìn anh.

Từ Gia Diễn bị cô nhìn như vậy thì bực mình, tay nhấn vào chỗ khóa tổng, cầm ra một gói thuốc lấy một điếu ngậm trong miệng, cúi đầu tìm bật lửa, bắt đầu đuổi người: "Xuống xe."

Nhìn bộ dáng kia của anh chỉ sợ không qua mười ngày nửa tháng sẽ không thèm để ý cô rồi...

Cô bĩu môi một cái, cuối cùng cũng biết kiêng kị tính khí của anh, không dám lặp lại. Một bộ ngoan ngoãn xách đồ ra khỏi xe, trước lúc đóng cửa còn không quên quan tâm dặn dò một câu: "Anh đừng hút thuốc trong xe."

Từ Gia Diễn còn chưa tìm được bật lửa, cúi đầu khắp nơi tìm mà vẫn bớt chút thời gian hỏi lại cô: "Ừ sao?"

Tô Trản suy nghĩ một chút rồi nói: "Không tốt cho xe đâu ạ, xe sẽ bị ố vàng đấy." Nói xong, cô xoay người rời đi.

Từ Gia Diễn: "... "

Anh cầm bật lửa từ trong túi áo khoác ra, mới vừa bật cái nắp, động tác trên tay chợt dừng lại giống như đang suy nghĩ cái gì đó. Mấy giây sau, anh xuống xe, đóng cửa lại, dựa lưng vào cửa xe, cúi đầu, một tay khoanh lại, châm lửa, sau đó đem điếu thuốc kẹp trên ngón tay, ngửa đầu nhả ra một miệng khói.

Từ Gia Diễn sinh ra trong một gia đình rất truyền thống, cha mẹ anh đều làm giáo viên nên tử tưởng có chút bảo thủ. Ngay cả thân thích họ hàng nhà anh cũng mang luôn cái tư tưởng bảo thủ độc đoán kia. Từ lúc anh bước chân lên con đường này đến nay thì không biết đã tranh cãi với gia đình bao nhiêu lần, trải qua bao nhiêu đêm không ngủ được. Lúc còn nhỏ, Từ Quốc Chương còn có thể đánh anh, đánh cho hả giận.

Nhưng giờ lớn rồi, Từ Quốc Chương muốn đánh cũng không được thì chuyển sang mắng chửi, mỗi lúc mở miệng đều là lời khó nghe.

Anh vẫn nhớ rất rõ, từ lúc nhỏ, cha anh – Từ Quốc Chương rất thích đánh anh, mắc lỗi hay không cũng bị đánh. Chỉ cần ông ta uống rượu vào, hoặc là có chuyện không hài lòng thì đem anh ra đánh cho hả giận. Ngay cả học sinh trong lớp ông không nghe lời ông thì cũng lôi anh ra đánh...

Lúc mới bị đánh, Từ Gia Diễn anh vẫn rất ngây thơ, bị cha dọa sợ thì đem lòng hận thù lên những người làm cha anh giận. Về sau khi lớn lên rồi anh mới biết, luôn luôn có chuyện khiến Từ Quốc Chương tức giận, bất kể vì lý do gì. Cứ như vậy anh bị cha đánh mãi cho đến năm mười lăm tuổi. Sau đó, anh học được cách phản kháng – mỗi lần cha muốn đánh, anh chạy.

Mười sáu tuổi anh mê điện tử, Từ Quốc Chương tức giận đến mức đánh anh gần chết..

Anh vĩnh viễn nhớ đến buổi tối kia, thân thể của cậu nhóc mới mười sau chưa hề cường tráng bị cha cầm gậy đánh xuống, suýt mất nửa cái mạng.. Trong mắt Từ Gia Diễn thì Từ Quốc Chương đã hạ quyết tâm muốn đánh anh chết rồi. Sau đó anh quen biết Trầm Tinh Châu, thật hâm mộ, ít nhất cha anh sẽ không đánh anh nữa.

Mãi cho đến lúc anh lên mười tám, thân thể cao đến 187cm, đã cao hơn Từ Quốc Chương, ông ta lúc đó muốn đánh cũng đánh không được..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!