Chương 2: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NQL

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Lần đầu tiên Tô Trản gặp Từ Gia Diễn là vào mùa đông năm 2012, tại sân bay Bắc Tầm.

Năm ấy, cô mới tốt nghiệp đại học một năm.

Cõ lẽ do có lời đồn về trước ngày tận thế, năm ấy mùa đông ở Bắc Tầm đến rất sớm, khí lạnh cứ tràn về từng đợt lại từng đợt, nhiệt độ bỗng nhiên hạ xuống mười mấy độ, gió bấc vù vù lạnh đến thấu xương, giận dữ rít gào, giống như con sư tử đang gầm thét.

Hôm đó, trời rất lạnh.

Lúc có luồng khí lạnh mới tràn về, Tô Trản đang dùng tốc độ ánh sáng để cuốn gói đồ về Nhã Giang.

Cô đặt vé máy bay về phía nam, nhưng công ty hàng không lại chậm trễ nên chuyến bay phải hoãn đến hai tiếng sau. Khi đó, cô đang ở phòng chờ của sân bay lật tạp chí một cách nhàm chán, lúc quay đầu, ánh mắt bị một đám thanh niên thu hút.

Bọn họ mặc trang phục màu trắng giống nhau, trước ngực in chữ tiếng Anh chắc là logo, đồng phục bên ngoài là chiếc áo lông màu đen dài đến gối, trên vai khoác chiếc balo cũng màu đen giống nhau, mấy thằng nhóc mới lớn vừa cười nói từ chỗ đứng đi vào phía cửa.

Tô Trản liếc mắt thấy Từ Gia Diễn đeo khẩu trang đi ở phía cuối, anh không khoác balo, chỉ một tay nghịch điện thoại di động, một tay len lỏi vào những lọn tóc đen sẫm, vuốt vuốt rồi đi về phía phòng chờ.

Anh cũng cao ngang tầm đám thanh niên này, tóc đen, cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt mười phần tinh anh, nhưng lạnh lùng như một hố nước sâu. Sống mũi cao ẩn bên trong chiếc khẩu trang màu đen, nhìn xuống dưới, có thể thấy chiếc cổ trắng trẻo, cục yết hầu nổi rõ, anh không mặc đồng phục in logo, bên trong chỉ mặc chiếc áo mũ màu xám tro, bên ngoài thì cũng mặc áo lông dài đến gối như bọn họ.

Nhìn vóc dáng đẹp quá sắp không kiềm chế được nữa rồi.

Đúng, không kiềm chế được, lúc Tô Trản lần đầu nhìn thấy Từ Gia Diễn, trong đầu đã hiện ra ngay từ khóa cửa ải thứ nhất.

Sau đó mới là mê hoặc

Không thể không thừa nhận, chàng trai này đã hớp hồn cô mất rồi.

Bởi vì chuyến bay vào lúc rạng sáng, nên hành khách trong phòng chờ cũng không có nhiều, ngoài Tô Trản và đám thanh niên chắc là vận động viên đó ra, thì còn có một đôi tình chàng ý thiếp đắm đuối chẳng hề để ý đến ai, và hai gã người ngoại quốc đang trò chuyện rất vui vẻ.

Trong phòng chờ mọi âm thanh nói chuyện đều khá nhỏ.

Tô Trản lại cúi đầu lật xem tạp chí trong tay, nhưng có lẽ cô chẳng thể đọc vào chữ nào cả.

Tâm tư và đầu óc đã bay đâu mất rồi.

Bởi vì Từ Gia Diễn ngồi đối diện cô, rạng chân, tư thế ngồi thật phóng khoáng.

Anh vừa vào từ cửa đã cắm cúi nghịch điện thoại di động, mắt không rời chiếc điện thoại lấy một giây, lúc này đang dựa vào ghế ngồi, cúi đầu càn quét trò chơi. Ngồi bên cạnh anh là một hàng trai nhuộm tóc vàng, vắt chân lên, thỉnh thoảng nói mấy từ, nhưng phần lớn là xem người bên cạnh chơi game.

Bên kia thỉnh thoảng truyền tới vài câu "fuck" của tên tóc vàng, Tô Trản tò mò nhìn sang, người đó từ đầu đến cuối chỉ mím môi nghịch điện thoại.

Một tiếng sau, anh bỗng nhiên tắt điện thoại, nhét vào túi chiếc áo lông, xoa xoa gáy nói với người kế bên: "Tao ngủ một lát nhé."

Giọng trầm trầm buồn ngủ sao mà dễ nghe, Tô Trản nghe thấy tiếng mới ngẩng đầu nhìn lên, chiếc khẩu trang đã được anh tháo xuống từ bao giờ để ở bên cạnh, lộ ra cả khuôn mặt.

Sống mũi thẳng, đôi môi mỏng, đường nét đều rõ ràng.

Đẹp quá, thật là đẹp quá đi, đáng tiếc tướng mạo này trời sinh bạc tình rồi.

Tóc vàng nhìn anh một cái, nói rõ to: "Hôm qua mày lại thức đêm à?"

Anh nhàn nhạt ừ một tiếng, lại đeo khẩu trang vào, dựa vào ghế bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tóc vàng lắc đầu một cái, khuyên nhủ: "Tao đã nói mày nên chú ý đến sức khỏe rồi mà."

Lúc này mắt anh còn chẳng buồn mở, chỉ cười một tiếng, thể hiện là đáp lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!