Chương 19: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NQL

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Đang ngồi tại đây phần lớn là học sinh của 211, nhưng không có ai là tốt nghiệp chính quy từ khoa máy tính của Thanh Đại cả, huống hồ người ta mới có hai mươi đã tốt nghiệp. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, ngoại trừ sự kinh ngạc, trong phút chốc thật sự không biết nên nói điều gì. Mạnh Thần cũng vô cùng sửng sốt, miệng hình chữ "o", mãi không ngậm được vào, rồi anh ta lại quay sang nhìn vị lão đại bên cạnh mình đang dửng dưng uống rượu.

Từ Gia Diễn nhấp ngụm rượu chát, người lại dựa vào ghế, hơi nhấc tay trên bàn, ngón trỏ và ngón cái chạm vào nhau, tạo thành một vòng, xoay xoay trong tay… Mạnh Thần biết, đó là biểu hiện phiền lòng của lão đại, trong lòng cứ giả vờ như không có chuyện gì —–

Trầm Tinh Châu dường như cảm thấy còn chưa đủ chấn động, vì thế anh ta ném tiếp ra một câu, "Trạng nguyên khoa học tự nhiên 7 năm của thành phố Nhã Giang, mấy người cho là người đó ăn chay à? Lúc cô ấy mười bảy tuổi, đã thiết kế ra một phần mềm an toàn thông tin, đăng kí độc quyền, còn như đám người trẻ con miêng còn hôi sữa như mấy người, mười bảy tuổi chắc vẫn còn đang cày game ngày đêm nhỉ?"

F*ck!

Trong lòng mọi người yên lặng: Ánh mắt của thái tử gia anh đây công nhận độc thật, ra tay một lần là thu được hai báu vật lớn như vậy.

Trong căn phòng mọi người xôn xao, ai nấy cũng ngạc nhiên với tuổi tác cũng như trình độ học vấn của cô, kinh ngạc hơn là cô ấy có một lý lịch đầy kiêu ngạo như vậy nhưng khi đối mặt với những lời đồn đại nhảm nhí cũng không đỏ mặt giải thích, rất dửng dưng, nếu đổi lại là bọn họ, đã sớm huênh hoang tự đắc từ lâu rồi.

Một cô gái trẻ mới chớm hai mươi, lại lạnh nhạt đến mức khiến người khác khó hiểu.

Ném xong hai quả bom, Trầm Tinh Châu bây giờ mới cảm thấy hài lòng, cầm ly rượu trước mặt, giơ cao, giọng đầy khí thế: "Cạn một ly, vì nhân viên mới của chúng ta, cũng là vì Quang Thế, vì Pot – anh em tốt của tôi, cũng là vì trận đấu giải công khai tháng sau."

Mọi người ai nấy đều nhấp một ngụm nhỏ, chỉ riêng Tô Trản thoải mái tu một hơi cạn sạch.

Lúc cô quay ra, mọi người trên bàn đều nhìn cô, trên mặt viết chữ to tướng — phí của trời, chỉ có Từ Gia Diễn là cười cười, đây thì thấm vào đâu?! Cô gái này đứng trên ban công nhà anh, còn uống hẳn một chai đây này! Nếu như anh không nhìn lầm, đó chính là Burgundy của đế chế La Mã.

Thịnh Thiên Vi kéo tay cô: "Rượu đỏ này tác dụng chậm nhưng nhiều, bà uống như thế dễ say lắm đó."

Mọi người: Ôi—— học đòi thế cũng chỉ là học đòi, hình như cuộc sống cũng có vẻ chỉ tầm thường thôi, ông trời dù sao cũng vẫn còn rất công bằng.

….

Tô Trản cảm thấy gần đây bản thân cô có chút xui xẻo, đi đến đâu cũng có thể nghe thấy người khác nói xấu mình, lúc cô chuẩn bị đi vệ sinh, ở cửa nghe thấy hai cô đồng nghiệp ở bên bồn rửa tay bàn tán về mình. Cuộc sống này, phụ nữ đối với phụ nữ lúc nào cũng đầy ác ý. Hai người họ nhìn về gương vừa tranh thủ trang điểm lại, vừa ác ý nói xấu cô:

"Sơ yếu lý lịch ngon thì có ích gì chứ, một chút gia giáo cũng không có."

Son tô được một nửa, cô ả lấy xuống, "Không biết là toàn thân hàng hiệu đó là mua hàng fake ở chợ nào nữa, cứ làm như là thật ấy."

Cô kia dường như trang điểm xong rồi, cất đồ nghề vào trong túi xách, nói chắc như đinh đóng cột: "Nhãn hiệu kia của con nhỏ đó tôi nhìn phát là biết giả rồi, nhìn xù xì thôi rồi."

Tô Trản cúi đầu liếc nhìn chiếc váy của mình, trông xù xì lắm à?

Không phải là chỉ có chút hơi cổ lỗ sĩ thôi sao?

Rất lâu rồi cô không đi mua sắm, cái này mua từ năm ngoái hay năm trước nữa, cô cũng không nhớ rõ nữa.

"Tôi nghe nói, con nhỏ đó sau khi tốt nghiệp làm ở Bắc Tầm một năm rồi, nếu thật sự ngon như thế, sao còn quay lại đây, sớm ở bên đó châm đất bén rễ rồi chứ?"

"Không chịu được khổ chứ sao, cái vẻ thanh tao của cô ả thì chẳng lẫn vào đâu được, chắc là bị đàn ông bỏ mới quay về đây lánh nạn chứ gì?"

"Hơn nữa, đàn ông không phải là thích người như thế sao? Bề ngoài thì đứng đắn đàng hoàng, con nhà lương thiện tử tế, bên trong thì ai mà biết được."

Hai người nói xong, cảm thấy vô cùng sung sướng, thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi ra ngoài. Tô Trản cả kinh, vội vàng quay người rời đi, như thể cô đang có tật giật mình cái gì đó. Thế mà Thịnh Thiên Vi không biết từ lúc nào từ đằng sau nhảy ra, kéo cô, không để cho cô đi, chắn giữa hành lang phòng vệ sinh, trực tiếp cản đường hai cô đồng nghiệp kia.

….

Bên trong phòng bao, đám đàn ông uống rượu khí thế bừng bừng, oản tù tì oản tù tì, tu rượu lại tu rượu, chơi oản tù tì phạt rượu… Từ Gia Diễn cất chiếc áo lông đen ở ghế sau lưng, trên người anh áo, quần, giày đều là màu đen, người nhàn tản dựa vào ghế, câu được câu không trò chuyện với Thảm Tinh Châu.

Bỗng nhiên, có một người mở cửa phòng, kếu lớn vào bên trong: "Đừng đùa nữa! Vương Lệ Mẫn các cô ấy đánh nhau rồi?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!