CHUYỂN NGỮ: NQL
BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT
Nói xong, anh còn sờ sờ cằm con chó, "Đúng không?"
Con chó vẫy đuôi, nhìn qua như thể câu chuyện đúng là như thế mà.
Tô Trản mờ mịt, nâng cánh tay lên ngửi một chút, không đúng —
- lúc đi ra, rõ ràng cô còn xịt một ít nước hoa ở cổ tay, ở gáy nữa, lúc đang cố ngửi ngửi, liếc thấy người nào đó khóe môi nhếch lên như cười như không, cô mới ý thức việc mình bị người ta lừa rồi.
Đúng lúc thang máy xuống tới nơi, cô tỉnh bơ đi vào, không có ý định trò chuyện cùng anh, cô xoay người đứng vào một góc của thang máy, chưa đóng cửa cũng không thúc giục anh, Từ Gia Diễn suy nghĩa một hồi, lúc này mới dắt con chó từ từ đi vào.
Cửa thang máy đóng lại
"Này —–" Anh nghiêng đầu kêu tên cô.
"…."
"Đèn hoa cúc." Con chó ngồi ở giữa hai người, anh hơi ngả người về sau, dùng mũi chân nhẹ nhàng chạm vào gót chân nàng.
"…"Tô Trản quyết tâm không để ý tới anh.
"Tô Trản."
Tô Trản phát hiện, lúc đó anh gọi tên cô, tiếng thứ nhất —- "Này", không quan tâm, tiếng thứ hai —– "đèn hoa cúc" cũng không quan tâm, tiếng thứ ba —
- mới là tên của cô, lúc anh ấy gọi, giọng hơi trùng xuống, cố gắng thật trầm, mang chút dụ dỗ.
Chỉ bằng hai tiếng này, cô chắc chắn thất thủ rồi, người này mà hôm nào đó nghiêm túc dụ dỗ cô,… … cô lúc này như một vùng đất hoang vu không một ngọn cỏ, nhất định trong khoảnh khắc là thất thủ ngay.
"Làm sao nào?" Cuối cùng cô cũng liếc nhìn anh, ánh mắt lần đầu tiên thoải mái nhìn về phía anh.
Từ Gia Diễn đút tay vào trong túi, ung dung nói: "Em làm việc ở Quang Thế à?"
Cô gật đầu một cái.
Trong lúc lơ đãng Từ Gia Diễn hạ mi xuống, rất nhanh sau đó anh ý thức được điều đó không ổn, mới từ từ mở ra, ánh mắt nhìn vào cô gái nhỏ bên cạnh, anh cố gắng để bản thân trông có chút kiên nhẫn, giọng nghe vào phải thật "hòa ái": "Tại sao lại chọn Quang Thế? Hoặc không thì tại sao lại chọn nghề đó?"
Từ Gia Diễn rất hiểu Trầm Tinh Châu.
Quang Thế là nơi nào?
—–đó chính là một nơi ăn thịt người không nhả xương.
Trầm Tinh Châu này, mặc dù bình thường nhìn qua khá là ba lăng nhăng, nhưng ánh mắt rất độc, mười chín tuổi đã đi theo gia đình làm ăn, cái khác không nói tới, chỉ riêng đầu óc làm ăn cùng với việc giả bộ cậu ta cũng học được từ cha mười phần. Gia sử của nhà họ Trầm muốn kể cũng phải mất ba ngày ba đêm. Tổ tiên Trầm Tinh Châu bắt đầu làm ăn từ trang sức và đồ cổ, từ đời vị Thái sư gia thì nhà họ Trầm đã nổi danh là thế gia về đồ cổ.
Mặc dù từ đời cha của Trầm Tinh Châu bắt đầu đổi sang kinh doanh bất động sản, nhưng đổ cổ bảo vật trong nhà tất thảy đều vô cùng giá trị. Lúc Trầm Tinh Châu còn nhỏ, vô tình làm vỡ mấy một chiếc bình hoa sứ thượng đẳng, mà vốn nó ở trong một đôi, những đồ đã là đôi thì chỉ khi có cả hai mới đáng tiền, mất một, cái còn lại cũng không còn giá trị như cũ, ông Trầm đau lòng đến đau tim, đem cậu quý tử ra quất một trận, hơn nửa năm đến hết tết cũng vẫn chưa khỏi.
Cho tới bây giờ, Trầm Tinh Châu vẫn không tìm được bình hoa đó, trả lại cho ông già.
Trầm Tinh Châu này ngoại từ ở phương diện đàn bà thì hơi đểu một chút, còn đối với người thân anh em hay bạn bè đều rất trượng nghĩa, biết ông già nhà mình đau lòng vì bình hoa kia, vì thế cậu ta muốn sau này tự tay mua một cái; đối với Từ Gia Diễn cũng vậy, chỉ cần người đó là anh em của mình, lúc bắt đầu nghiệp eSport anh gặp nhiều khó khắn, cậu ta dùng toàn lực trợ giúp anh, cũng giúp anh chống lại Từ Quốc Chương.
Duy chỉ có một điều, có lẽ là bản tính thương nhân, chỉ cần có một công việc gì có chuyện, cậu ta bị chứng cố chấp, tuyệt đối không chấp nhận cẩu thả, sắp đặt, báo cáo, thủ tục, một chỗ nhỏ không đúng thì phải tăng ca và sửa đổi vô số lần, ngay cả một tiêu điểm kí hiệu cũng không bỏ qua, cho đến khi cậu ta hài lòng thì mới thôi.
Con trai còn dễ nói, những cô gái kia không chịu được làm thêm giờ như vậy, ngày đêm đảo lộn, cơ bản không đến ba tháng, liền từ chức bỏ đi.
Đối với Quang Thế, người ngoài có câu —– quân đoàn sắt, nhân viên theo dây chuyền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!