Chương 14: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NQL

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Tô Trản quay đầu ra nhìn, một cô gái mặc chiếc váy ngắn, khoác chiếc áo gió dài, dắt một chú cún vàng cao chừng nửa người, đang đi về phía bọn họ, vẻ mặt vui tươi, tung ta tung tăng đi đến trước mặt Từ Gia Diễn, cười ngọt ngào, nói lanh lảnh: "Anh Gia Diễn!"

Anh Gia Diễn?

Tô Trản nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Ánh mắt của cô gái cũng rất chân thành nhìn về phía cô, "Đây là ai thế?"

Từ Gia Diễn chỉ tập trung chơi đùa với con chó.

Trái lại Mạnh Thần tiếp lời, trêu chọc: "Em không thấy trên mặt cô ấy dán cái gì à? Fan hâm mộ đấy —–"

Tô Trản vô thức sờ sờ mặt, đầu ngón tay có chút dính dính, lúc này mới biết được cả nhóm bọn họ ban nãy cười cái gì, tai đỏ hết cả lên.

Đại Minh thấy vậy, vội giảng hòa: "Đừng nghe Thần ca của em nói linh tinh, đây là chị ở bên cạnh nhà anh Gia Diễn đấy."

Tô Trản cảm kích nhìn cậu ta.

Cô gái oa một tiếng, nhe răng cười với Tô Trản: "Chị, chị đẹp thật đấy."

"…. Cảm ơn."

Từ Gia Diễn cúi đầu đùa với chú chó, tay sờ lên cổ nó, thờ ơ nói: "Sao em lại tới đây?"

Cô gái kia cười ngọt ngào, lộ ra hàm răng trắng bóc, tóc mái trên trán theo gió bay phất phơ, toát ra hương vị thanh xuân: "Anh em bảo mang Byron trả lại cho anh."

Từ Gia Diễn sờ đầu con chó lông vàng, nhàn nhạt hỏi một câu, "Anh em đâu?"

"Anh ấy gần đây đang giết thời gian vào gái gú rồi —— "

Từ Gia Diễn cười cười, tiểu tử Trầm Tinh Châu kia có bao giờ rời mắt khỏi gái gú đâu ——

Cô gái đề nghị: "Các anh mới xuống máy bay hả? Đi ăn cơm với em không? Em mời."

"Vậy em cùng với bọn Thần ca đi đi, anh đi ngủ bù đã." Từ Gia Diễn nói xong, kéo vali của mình đi vào trong, con Byron ở đằng sau hí hửng đi theo.

Cô gái mất hứng dẩu môi: "Anh Gia Diễn, lần nào em tới anh cũng ngủ bù ngủ bù, anh yêu ngủ đến thế cơ à?"

Từ Gia Diễn mang Byron đi vào thang máy, giơ tay lên vẫy vẫy, cũng không quay đầu lại, đưa tay nhấn nút cửa thang máy, Tô Trản do dự không biết có nên đuổi theo hay không.

Cửa thang máy mở ra, Từ Gia Diễn dắt Byron đi vào, Mạnh Thần ở phía sau kêu lên: "Vậy chúng ta không đi lên nữa!"

Anh hơi gật đầu, quay lại nhìn về phía Tô Trản, anh đứng yên một chỗ không nhúc nhích.

Từ Gia Diễn sốt ruột nhíu mày, thúc giục: "Đi vào đi, còn ngớ người ra đấy làm gì?"

Cô chậm trễ đi vào.

Cửa thang máy khép lại, gương mặt ngọt ngào của cô gái biến mất sau khe thang máy.

Trong thang máy, hai người một chó.

Tô Trản chúi vào một góc của thang máy, cách anh cực xa, Từ Gia Diễn không khỏi cảm thấy kì lạ, người này bình thường chỉ hận không thể treo lên người anh, thế mà lúc này lại ngoan quá, anh quay đầu nhìn cô rồi lại nhìn con chó vàng đang nằm dưới nền chiếm hơn nửa không gian, anh chợt hiểu ra,

"Cái đèn hoa cúc, em sợ chó à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!