Chương 10: (Vô Đề)

CHUYỂN NGỮ: NQL

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Tô Trản ngồi hẳn lên vali của anh, dáng vẻ "anh tuyệt đối không được lên máy bay".

Từ Gia Diễn thật sự rất muốn bóp chết con bé trước mặt.

Nhưng anh vẫn còn đang sốt, đầu đau như búa bổ, chả còn sức lực với tinh thần đâu nữa mà đi đối phó với con bé này, ngoài phòng gió cứ tràn vào từng cơn từng cơn, nhìn cô gái nhỏ trước mắt, thật là đau đầu mà.

"Tránh ra đi." Giọng Từ Gia Diễn vẫn bình tĩnh.

Cô chiếm lấy chiếc vali, "Không, anh còn đang sốt đấy, không thể lên máy bay được đâu."

Cô chỉ biết là, không thể để anh ấy đi được, ngộ nhỡ ngất xỉu bên ngoài, thì làm thế nào bây giờ?

Đồng hồ chỉ đã sắp 7 giờ rồi, không tới một tiếng nữa, máy bay sẽ cất cánh.

Cuộc thi đấu lần này đối với anh có ý nghĩa lớn cỡ nào, ngay cả Đại Minh cũng hiểu, mười năm đẹp đẽ nhất cuộc đời anh đều dâng hiến toàn bộ cho cái nghề này, 16 tuổi đến 26 tuổi, mười năm nhiệt huyết của một người đàn ông.

"Tô Trản" Lần đầu tiên anh kêu cả tên cả họ của cô, cực kỳ nghiêm túc, giọng trầm thấp rất dễ nghe.

"Ừ?"

Từ Gia Diễn cố giữ lại chút kiên nhẫn sau cùng của mình, hít sâu một hơi, cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng chậm rãi ôn hòa, "Anh không đùa với em đâu, anh phải đi, nếu em muốn vui vẻ, em ở lại chỗ này, giúp anh tưới hoa, nhổ cổ đều được hết, trừ cái phòng cửa trong suốt kia thì không nên đi ra đi vào, những chỗ khác, gồm cả phòng ngủ của anh nữa, em muốn đi đâu cũng được, nhưng bây giờ anh không có thời gian chơi đùa với em đâu, nếu lỡ giờ bay, không kịp buổi đấu giải, anh sẽ rất tức giận đó."

—–sẽ rất tức giận đấy.

Tô Trản suy nghĩ một chút, đứng lên, vỗ vỗ chiếc vali, giọng rất thản nhiên: "Được, vậy anh cho em đi cùng đi!"

Đùa gì vậy?!

TED đấu giải thế giới có bao giờ mang theo đàn bà bên người đâu, đàn bà lắm chuyện phiền toái, lại thêm không tập trung. Mấy người đàn ông chung một chỗ với nhau rõ ràng rất dễ quản lí, mang thêm đám đàn bà con gái, ăn không quen ở không quen, lại chẳng hiểu gì về trò chơi, là anh còn lâu anh mới mang theo một đứa con riêng lớn như vậy!

Anh hơi chau mày, đang suy nghĩ xem làm thế nào để từ chối cô —–

Mấy năm nay anh một lòng một dạ lo việc đấu giải, cuộc sống nếu không gắn với đám anh em kia thì cũng chỉ là đấu giải, tiếp xúc với phụ nữ không nhiều, huống chi là một cô gái gan lớn như Tô Trản.

Tính ra, bọn họ mới quen nhau được mấy ngày?

Thế mà cô định để anh đưa cô ra ngoài á?

"Việc thi đấu sẽ nhàm chán lắm, em sẽ không thích đâu." Anh nói.

Bình thường mặc dù nói Từ Gia Diễn quản bọn họ rất nghiêm, nhưng trong thời gian thi đấu anh lại thả lỏng cho bọn họ hết mức có thể, lúc nào hứng lên lại tập hợp thành một đám Đại lão gia hút thuốc uống rượu tán gẫu, lúc mất hứng lại quay trở về phòng trọ ôm giường ngủ ngon.

Ăn cơm cái gì cũng chỉ mang tính lấy lệ mà thôi.

Đến lúc bận rộn như thế, còn ai nhớ tới cô đây.

Tô Trản đã xác định với bản thân rồi, chỉ thiếu nước đem gắn chiếc nơ con bướm trên đầu nữa mà thôi, "Có anh ở đấy, em sẽ không thấy nhàm chán đâu."

"…"

"Không thấy nhàm chán?" Từ Gia Diễn dựa người vào cửa, lấy điếu thuốc từ trong túi, châm một điếu, ánh mắt rảnh rỗi nhàn nhã liếc nhìn cô một cái, khóe miệng bất giác cong lên, "Em mới biết anh có mấy ngày, đã đặt hi vọng vào anh lớn đến thế sao?"

"Cảm giác đến như thế, chẳng lẽ anh còn đem nó nuốt ngược trở lại hay sao?" Cô rất thẳng thắn.

Ví von kiểu mẹ gì thế?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!