Edit: @Lệ Diệp
Thời điểm Nhan Niệm Niệm đến nhà ăn, người ở đó đã ít đi một chút, Mạnh Hiểu Viên còn chưa đi, hướng về phía cô vẫy vẫy tay.
Nhan Niệm Niệm lấy hai phần cơm cùng hai món đồ ăn thanh đạm, ngồi vào bên cạnh Mạnh Hiểu Viên.
"Cậu chỉ ăn những cái đó à, thoạt nhìn không có mùi vị." Mạnh Hiểu Viên nhìn mâm đồ ăn của cô.
Nhan Niệm Niệm cười nói: "Đợi lát nữa phái ca hát, không nên kích thích yết hầu, ngọt cay đều không thể ăn, hơn nữa dạ dày tớ không tốt lắm, ăn cay xong sẽ khó chịu, tuy rằng tớ rất muốn ăn."
Mạnh Hiểu Viên đồng tình mà nhìn cô một cái, "Không thể ăn đồ ăn mình thích, quả thật là quá đáng thương. Đúng rồi, nếu dạ dày không tốt cũng đừng sơ suất, cậu có thời gian thì đi bệnh viện làm kiểm tra dạ dày đi, nếu là viêm dạ dày mãn tính liền không có gì, người bình thường hoặc nhẹ hoặc nặng đều có, ngày thường chú ý điều dưỡng là được, nhưng nếu là cái khác, liền phải trị liệu sớm một chút."
Nhan Niệm Niệm chần chờ một chút, gật gật đầu.
"Niệm Niệm." Cố Dao đi tới ngồi ở bên cạnh Nhan Niệm Niệm, "Chị có việc muốn nói với em."
Mạnh Hiểu Viên ngạc nhiên lại cảnh giác mà ngẩng đầu, Cố Dao tới tìm bạn học xinh đẹp ngồi cùng bàn làm cái gì?
Nhan Niệm Niệm không có biểu cảm gì, "Ừm, chị nói đi."
Cố Dao không mở miệng, nhìn Mạnh Hiểu Viên, dường như đang đợi cô ấy biết điều mà tránh ra.
Mạnh Hiểu Viên không đi, mà là đi nhìn Nhan Niệm Niệm, cô ấy không biết Cố Dao có phải mang theo địch ý tới hay không, dù sao nhìn biểu cảm của Nhan Niệm Niệm, hiển nhiên không ưa thích gì Cố Dao, nếu là bạn gái xinh đẹp ngồi cùng bàn này nhát gan, cô ấy đến bồi.
"Bánh trôi nhỏ, cậu về phòng học trước đi." Nhan Niệm Niệm hiểu rõ lòng tốt của cô ấy, cười vỗ vỗ cánh tay cô ấy.
Mạnh Hiểu Viên đi rồi, Cố Dao rốt cuộc mở miệng, "Niệm Niệm, em có muốn xuất đạo trở thành minh tinh không?"
Nhan Niệm Niệm nhíu mày một chút. Xem ra, thời điểm vừa rồi cô ca hát ở lễ đường bị Cố Dao nghe được, giống như kiếp trước vậy, cô ta lại tới tính kế cô. Đáng tiếc, lúc này đây, cô sẽ không hát thay cho cô ta nữa, càng sẽ không để cô ta cướp đi những từ khúc bản thân cô sáng tác nhiều năm.
Cố Dao kích động nắm lấy bàn tay của Nhan Niệm Niệm, bàn tay kia nhanh chóng mà rụt trở về, Cố Dao nắm phải khoảng không, trên mặt cô ta hiện lên một tia xấu hổ cùng buồn bực, lại chớp chớp mắt mà che dấu đi, hưng phấn mà nói: "Niệm Niệm, em biết không, dưới trướng tập đoàn Xuân Hoa có một công ty đĩa nhạc, chỉ cần chị mang theo em, chúng ta nhất định có thể ký hợp đồng với công ty đĩa nhạc, được tài nguyên tốt nhất, lấy thực lực của hai chúng ta, có thể trở thành minh tinh lóe sáng nhất!"
Xuân Hoa? Kiếp trước Cố Dao ký chính là Tinh Viêm của Mạc thị.
Cũng đúng, vừa rồi Mạc Thừa Hi đã nghe được cô ca hát, Cố Dao muốn giấu trời qua biển (*) ở Tinh Viêm đã không có khả năng, nếu ở Xuân Hoa, đó là nhà của cô ta, đương nhiên có thể giúp đỡ cô ta hoạt động. Cho dù Mạc Thừa Hi biết sự thật, nhưng cậu cũng không quản được chuyện của Xuân Hoa, nếu là ở Tinh Viêm......
(*) Giấu trời qua biển - : Dù có giấu mình trong đêm đen hay bóng tối, dù có chui vào những nơi cô lập hay nấp sau màn chắn, tất cả đều chỉ đem lại sự nghi ngờ của đối phương. Để giảm sự nghi ngờ, ta cần phải thản nhiên như chẳng có chuyện gì, che giấu ý định thực sự đằng sau những hoạt động thường ngày. Được lấy từ điển cố Gia Cát Lượng dùng một biến thể là kế Thuyền cỏ mượn tên để lừa lấy tên của Tào Tháo trong trận Xích Bích.
Kiếp trước, Mạc Thừa Hi ngẫu nhiên phát hiện tất cả những bài Cố Dao hát đều là cô hát thay, sắc mặt âm trầm giống như bão táp trước mây đen, cô cũng không nghĩ đến người yên lặng trầm ổn sẽ phát hỏa lớn như vậy, Mạc Thừa Hi giả ước với Cố Dao ngay tại chỗ, đem cô ta đá ra khỏi Tinh Viêm.
Có Cố Đồng Bằng cùng Liễu Như Chân giúp đỡ, chuyện này cuối cùng cũng ép xuống không có truyền ra, nhưng Cố Dao cũng không dám để cô hát thay nữa, cũng không dám dùng giọng gốc của bản thân biểu diễn, rốt cuộc âm thanh của hai người kém nhau quá nhiều. Sự nghiệp biểu diễn của Cố Dao cứ như vậy ngưng hẳn, ngôi sao mới từ từ dâng lên ở thời khắc lóa mắt nhất rơi xuống, ngay cả thời gian một năm cũng không tới.
Sau này, Mạc Thừa Hi cũng lén hỏi qua cô, có muốn tiếp tục ký hợp đồng với Tinh Viêm, lấy tên của mình xuất đạo, lúc ấy cô cố thi đại học, cự tuyệt.
Hiện tại sao, đương nhiên là cô vẫn cự tuyệt.
Nhan Niệm Niệm lắc đầu, "Không, tôi cảm thấy, bây giờ quan trọng nhất chính là học tập."
Cố Dao nghẹn một chút, "Em biết không, thi đại học cũng không phải con đường thành công duy nhất, em vẫn có rất nhiều lựa chọn, phải dũng cảm mà đi làm việc bản thân thật sự yêu thích! Chẳng lẽ em không yêu đánh đàn ghi
-ta? Không yêu ca hát sao?"
"So sánh với đánh đàn ca hát, hiện tại tôi càng yêu học tập hơn." Nhan Niệm Niệm hơi hơi mỉm cười, "Chị không cần lại khuyên tôi nữa, thi đại học, tôi nhất định phải làm, việc khác đều phải nhường đường."
Cố Dao: "...... Em muốn thi cái chuyên ngành gì?"
Nhan Niệm Niệm đã sớm nghĩ kỹ rồi, cô muốn thi học viện âm nhạc Hoa Quốc, lựa chọn chuyên ngành là sáng tác nhạc, đó là thứ cô thật sự thích. Nhưng mà, cô không cần thiết nói cho Cố Dao. Thời gian báo danh tham gia thi bài chuyên ngành ở học viện âm nhạc Hoa Quốc là tháng 1, khi đó đã qua sinh nhật mười tám tuổi của cô rồi, hẳn là đã dọn ra khỏi nhà họ Cố.
Cô muốn thi trường nào muốn học cái chuyên ngành gì, Liễu Như Chân cũng không quan tâm đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!