Chương 72: (Hoàn)

Edit: Lệ Diệp.

Nhan Niệm Niệm ngủ hai giấc, máy bay mới tới mục đích, xuống máy bay có xe tới đón, lại lái xe nửa giờ, tới nơi dừng chân rồi.

"A a a a ——" Mạnh Hiểu Viên kéo rương hành lý liền hướng bờ biển chạy, Kim Nhai cũng vừa kêu lại nhảy.

Nhan Niệm Niệm vừa thấy liền thích, không hổ là thánh địa nghỉ phép, bãi cát sạch sẽ như tuyết trắng, nước biển xanh lam trong suốt, nhà gỗ nhỏ một tòa lại một tòa thưa thớt mà đặt ở trên mặt nước, dường như cô có thể tưởng tượng, buổi tối nghe tiếng sóng đi vào giấc ngủ thích ý như thế nào.

Nhà gỗ nhỏ phần lớn là hai gian phòng ngủ, Nhan Niệm Niệm nghĩ bọn họ có sáu người, cô Mạnh Hiểu Viên có thể ở một gian phòng ngủ, hơn nữa bốn nam sinh, hai cái nhà gỗ nhỏ là đủ rồi, còn có bốn người bảo tiêu cũng ngồi máy bay tới đây, ở một cái nhà gỗ khác.

Không nghĩ tới Giang Lẫm không đồng ý, anh phải cùng Nhan Niệm Niệm đơn độc ở một cái nhà gỗ, trong phòng không cần những người khác. Anh ôm Nhan Niệm Niệm, thấp giọng ở bên tai cô nhắc mãi: "Cho tới bây giờ chúng ta đều là ở chung, ở biệt thự nhỏ như thế nào, tới nơi này rồi cũng làm như thế mà ở."

Gia hỏa này! Nhan Niệm Niệm không biết nói gì mà liếc mắt nhìn anh một cái, lại không đành lòng để anh không thoải mái, đành phải xin lỗi mà nhìn Mạnh Hiểu Viên, "Bánh trôi nhỏ, mình cậu ở một cái phòng ngủ được không?"

Mạnh Hiểu Viên cũng không dám chọc lão đại, tuy rằng một năm lớp 12 anh rất thành thật, thế nhưng trước đó là bá chủ một phương của trường, vội vàng gật gật đầu, "Không thành vấn đề, có thể tự mình ở một phòng đương nhiên tốt hơn!"

Vốn là Giang Lẫm đặt nhiều hơn mấy cái nhà gỗ trước, hiện tại anh và Nhan Niệm Niệm một chỗ, còn trống bốn năm cái nhà gỗ, một người một chỗ đều đủ rồi. Bốn bảo tiêu thấy bọn họ chọn xong, liền chia làm hai nơi ở lại, đem vài người bảo hộ ở bên trong.

Đem hành lý cất kỹ, vài người liền chạy tới trên bờ cát, mọi người đều thay quần đùi cùng áo sơ mi, Kim Nhai còn thay một cái áo có hoa ở trên, là cậu ta cố ý mua từ trên mạng, dùng để mặc ở bờ biển, kết quả tới rồi vừa thấy, loại áo tiêu tốn này ở gần đây cũng có bán.

Nghỉ hè còn chưa kết thúc, khách du lịch ở đây rất nhiều, không ít đều là người trẻ tuổi.

Vài người ở trên bờ cát chơi không đến nửa giờ, liền có hai ba người con gái tới bắt chuyện với Giang Lẫm, còn đều là nữ sinh tóc vàng mắt xanh xinh đẹp.

Kim Nhai không phục mà gọi vào: "Dựa vào cái gì nha, mọi người mặc giống nhau, bọn họ làm sao lại quyết định anh Quang —— không phải, làm sao cũng chỉ đến gần anh Lẫm? Lại nói, anh Lẫm cũng có chủ, tớ còn chưa có đâu!"

Giang Lẫm đắc ý mà nhướng nhướng chân mày, "Đây là mị lực cá nhân, không có biện pháp, cho dù anh đây có mặc cái áo sơ mi bị rách, cũng là ánh sáng lấp lánh nhất."

Khóe miệng Mạnh Hiểu Viên giật giật, kéo cánh tay Nhan Niệm Niệm, "Từ khi cậu hát bài《 ánh sáng 》trên buổi biểu diễn, bọn họ liền ánh sáng tới ánh sáng đi, nhưng mà, bài hát《 ánh sáng 》kia thật sự dễ nghe, Niệm Niệm, lần sau đi KTV, cậu lại hát một lần nữa đi, tớ muốn nghe bản hiện trường."

Ca đơn ở KTV khẳng định còn chưa thu nhận sử dụng này bài hát, nhưng mà cho dù Nhan Niệm Niệm hát chay cũng không thành vấn đề, cười gật đầu ứng.

Bài hát không phải là bài mà cô có sẵn, mà là bài hát mới chị Từ nói muốn tổ chức sau buổi biểu diễn, có thể nói là cố ý hát tặng cho Giang Lẫm.

Nhưng mà, đối với "Ánh sáng", người nghe khác nhau liền có lý giải khác biệt.

Có người cảm thấy đây là nói người mình yêu, có người cảm thấy đây là người quan trọng nhất sinh mệnh, càng nhiều người nghe cảm thấy chỉ là gặp được quý nhân trước thời khắc gian nan.

Dưới Weibo của Nhan Niệm Niệm, có rất nhiều người nhắn lại, nói cô chính là ánh sáng của mình, là cô cung cấp phương thuốc, làm bản thân họ từ một con quái vật ai ai cũng ghét bỏ căm ghét, khôi phục thành một người bình thường, Nhan Niệm Niệm chính là ánh sáng duy nhất cắt qua mây đen mang mình đi ra khỏi bóng tối kia.

Nhan Niệm Niệm rất sung sướng vì phương thuốc có thể giúp được người khác, người bị bỏng có bao nhiêu khó chịu cô là người đã được thử nghiệm rõ, ngay cả Giang Lẫm người cường đại như vậy cũng sẽ bởi vì vết thương trên mặt mà tự ti đến không dám biểu lộ cảm xúc, huống chi là mọi người.

Cũng may, cuối cùng Giang Lâm tốt lên, vết thương trên mặt một chút cũng không nhìn ra, làn da trắng nõn, mặt mày thâm thúy, mũi cao thẳng, tuấn mỹ đến tựa như thiên thần.

Chính là...... Đẹp đến có chút quá phận, trêu hoa ghẹo nguyệt.

Mắt thấy lại có hai người cô gái đi tới, Nhan Niệm Niệm đi về phía trước một bước, chắn trước mặt Giang Lẫm, "Chị gái nhỏ, anh ấy có bạn gái."

Hai cô gái kia sửng sốt một chút, nhìn kỹ Giang Lẫm, "Nha...... Anh ấy chính là A Lẫm đi du lịch sau tốt nghiệp với Niệm Niệm!"

Nhan Niệm Niệm sửng sốt, sự việc có chút không giống với suy nghĩ của cô.

Một cô gái đã giơ ảnh chụp trong tay lên, ánh mắt sáng quắc mà nhìn chằm chằm Nhan Niệm Niệm, "Cái kia, có thể giúp mình ký tên được không? Mình thật sự rất thích cậu!"

Trên ảnh chụp là ảnh Nhan Niệm Niệm tự chụp đã từng đặt ở trên Weibo, Nhan lúc này Niệm Niệm mới phản ứng lại, đây là fans cô.

Giang Lẫm ở sau lưng cô thấp thấp mà nở nụ cười.

Nhan Niệm Niệm có chút đỏ mặt, vội vàng tiếp nhận ảnh chụp, muốn ký tên mới nhớ tới bản thân căn bản không mang bút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!