Chương 70: (Vô Đề)

Edit: Lệ Diệp.

Vết thương trên mặt Giang Lẫm hoàn toàn đã không nhìn ra được, gương mặt vô cùng tuấn mỹ thiếu chút nữa lóe mù đôi mắt bạn học.

Bởi vì sự việc Nhan Niệm Niệm cống hiến phương thuốc mọi người đều biết, mọi người đều biết vết thương trên mặt kia của Cố Lẫm chính là do cái phương thuốc kia chữa khỏi, còn có người tới hỏi Nhan Niệm Niệm cái phương thuốc này có thể dùng để bảo dưỡng da thịt hay không.

Rốt cuộc còn có hai tháng là phải thi đại học, không khí học tập chưa từng có khẩn trương như vậy, các bạn học náo nhiệt hai ngày liền ném sau đầu, lại bắt đầu liều mạng với các loại công thức.

Chỉ có Điền Vũ là một bộ dáng tâm thần không yên.

Lúc trước cô ta bởi vì hình xăm trên mặt, không chỉ bị trường học thông báo phê bình, còn bị cha mẹ hung hăng mà đánh một trận, lúc ấy thật sự cô ta một chút cũng không hối hận, ở trong mắt cô ta, đây là vì tình yêu, mặc kệ phải chịu bao nhiêu trắc trở lớn thế nào, chỉ cần người kia có thể hiểu rõ cô ta là được, tựa như cô ta hiểu rõ anh như thế.

Đáng tiếc, cô ta chưa từng có được một ánh mắt của anh, hiện tại dung mạo của Giang Lẫm khôi phục, bộ dáng tuấn mỹ như thiên thần kia khiến cô ta tự biết xấu hổ, cô ta căn bản là không có dũng khí đi đến trước mặt anh, càng đừng nói bên cạnh anh còn có một Nhan Niệm Niệm, xinh đẹp đến kinh người, hai người cùng tiến cùng ra, thậm chí còn quang minh chính đại mà nắm tay.

Điền Vũ lòng tràn đầy chua xót, cô ta rất rõ ràng bản thân đã thất bại.

Không chỉ có như thế, bởi vì hình xăm trên mặt, có rất nhiều trường học cô ta đều không thể báo danh.

Cô ta phát động dũng khí thật lâu, vẫn là đi tới trước mặt Nhan Niệm Niệm, "Cậu, cái phương thuốc kia của cậu...... Có thể đem hình xăm trên mặt xóa đi sao?"

Nhan Niệm Niệm nghĩ nghĩ, "Tôi cảm thấy không thể, muốn xóa hình xăm hẳn là phải đi tiệm chuyên nghiệp hoặc là bệnh viện gì đó."

Điền Vũ thất vọng mà rời đi, ngày hôm sau cô ta cùng cha mẹ đi đến bệnh viện xin tư vấn, kinh hỉ mà biết được xóa hình xăm là chuyện đặc biệt dễ dàng, có rất nhiều loại phương pháp có thể xóa đi, hiện tại lưu hành nhất chính là phương pháp laser.

Nhan Niệm Niệm vừa thấy Điền Vũ mang theo khẩu trang tới trường học liền biết cô ta đã xóa hình xăm, làn da còn chưa khôi phục hoàn toàn, cho nên dùng khẩu trang che.

Cô không còn chú ý đến chuyện của Điền Vũ, chị Từ đã liên hệ xong với hội quản của buổi biểu diễn, hiện tại cô phải đem mục lục ca khúc quyết định.

Trừ bỏ sáu bài hát đã phát hành, còn có mười bài hát bản thân cô có sẵn, hơn nữa một bài hát cuối cùng chính cô yêu cầu, tổng cộng là mười bảy bài.

Chị Từ đem những bài hát có sẵn của cô đều cầm đi, mang tới Xuân Hoa cùng các lão đại nghiên cứu một hồi, lại từ bên trong chọn ra bai bài, tổng cộng hai mươi bài, cuối cùng chị Từ quyết định toàn bộ buổi biểu diễn đều là Nhan Niệm Niệm tự mình hát, sư huynh sư tỷ tới trợ trận, liền cùng cô hợp xướng là được.

Quyết định xong mục lục bài hát, Nhan Niệm Niệm càng vội hơn, chuẩn bị buổi biểu diễn không phải một chuyện nhẹ nhàng, cô còn phải đi học, còn phải nhìn chằm chằm mấy người Giang Lẫm học tập.

Tờ dán đếm ngược trong phòng học mỗi ngày đều đang giảm bớt, cơ hồ là trong thời gian nháy mắt, thi đại học liền đến.

"Đừng khẩn trương, chúng ta đều có thể thi đậu đại học." Nhan Niệm Niệm khuyến khích mọi người, "Khảo chứng gì đó phải mang, bút chì mang nhiều hai cái, mấy ngày nay không cần ăn cái gì mà ngày thường chưa từng ăn qua."

Giang Lẫm cười sờ sờ đầu nhỏ của cô, tiểu nha đầu thật đúng là nhọc lòng.

Dì Tiết rất sợ bọn họ ăn hư bụng, đặc biệt là Nhan Niệm Niệm, dạ dày của cô trải qua hơn nửa năm điều trị này, đã rất tốt, nhưng vẫn dễ dàng bị kích thích đến. Trước kỳ thi hai ngày dì Tiết làm cơm cho bọn họ đều vô cùng cẩn thận, lấy thanh đạm làm chủ.

Từ trường thi đi ra, Nhan Niệm Niệm liền thấy Giang Lẫm, cô và anh là ở hai khu dạy học liền nhau, thấy trên mặt anh tươi cười nhẹ nhàng, Nhan Niệm Niệm liền biết anh cũng thi không tồi.

"A Lẫm!" Cô vẫy vẫy tay, Giang Lẫm đi nhanh hướng về phía cô.

"Nhan Nhan! Thi xong rồi!" Bên cạnh đều là bạn học đi từ trường thi ra, Giang Lẫm kiềm chế bản thân mới không đem cô ôm vào trong ngực.

Có người vừa hô lại kêu mà vọt tới chỗ bọn họ, "Anh Lẫm! Em gái Nhan!" Kim Nhai giống như một trận gió, tươi cười trên mặt vô cùng khoa trương, cậu ta quá hưng phấn, mở hai tay ra, ý đồ đem Giang Lẫm cùng Nhan Niệm Niệm đều ôm lấy.

Giang Lẫm giành trước đem Nhan Niệm Niệm ôm vào trong ngực, xoay người, Kim Nhai chỉ ôm lấy phía sau lưng anh.

"Ha ha ha ha ha." Mạnh Hiểu Viên cười đến ngửa tới ngửa lui.

Khóe miệng Miêu Thú cũng cong lên, trên gương mặt tuấn tú mang theo một tia ý cười, đá Kim Nhai một chân, "Đồ ngốc! Em gái Nhan là người cậu có thể ôm sao?"

Kim Nhai bị ghét bỏ bị cười nhạo bị đá cũng không ảo não, cười đến vẻ mặt xán lạn, "Tớ cảm thấy tớ có thể đậu đại học được rồi!"

Nhan Niệm Niệm từ trong lồng ngực Giang Lẫm nhô đầu ra, nhìn sắc mặt của vài người, đều là vừa nhẹ nhàng lại vui sướng, trong lòng hiểu rõ, đoán chừng mọi người phát huy đến độ không tồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!