Edit: Lệ Diệp.
Vốn dĩ Nhan Niệm Niệm cho rằng sẽ rất lâu cũng không nhìn thấy Liễu Như Chân, không nghĩ tới vừa mới một tuần, Liễu Như Chân liền tìm tới cửa.
Bởi vì là cuối tuần, cô thức dậy so ngày thường muộn chút, xuống lầu ăn bữa sáng với Cố Lẫm, mới phát hiện Liễu Như Chân tới.
Trên mặt Liễu Như Chân mang theo giận tái, mở miệng một cái giọng điệu cũng không tốt lắm, "Cô ở nơi này ngược lại nhàn nhã, tôi nghĩ cô có phải không thoải mái hay không muốn đi lên nhìn xem, vị a di này chính là ngăn cản không cho lên lầu."
Nhan Niệm Niệm kinh ngạc mà nhướng lông mày một chút, cô không biết Liễu Như Chân là tới làm cái gì, cũng khẳng định không phải quan tâm cô có thoải mái hay không, bà ta muốn lên tầng tuyệt đối là dụng tâm kín đáo.
"Cảm ơn dì Tiết." Nhan Niệm Niệm cười tủm tỉm mà chào hỏi với Tiết.
Sắc mặt Liễu Như Chân càng âm trầm vài phần, dì Tiết ngăn cản bà ta lên lầu, sau đó Nhan Niệm Niệm đã biết câu đầu tiên nói lại là cảm ơn, vậy chẳng phải là cảm ơn với việc dì Tiết cản bà ta? Xem ra hôm nay bà ta muốn tiến vào phòng ngủ của Nhan Niệm Niệm xem xét một phen là không có khả năng.
Liễu Như Chân chậm rãi hít vào một hơi, cười nói: "Biết cô không thoải mái, tôi mang theo một sọt cua lớn tới đây, để a di làm cho cô ăn."
Cố Lẫm cũng không chào hỏi với Liễu Như Chân, kéo Nhan Niệm Niệm ngồi ở cạnh bàn ăn, gắp cho cô một cái sủi cảo tôm thủy tinh, "Một tuần rồi, hiện tại em muốn ăn cái gì liền ăn cái đó."
Nhan Niệm Niệm vừa lộ ra một vẻ mặt thích thú Cố Lẫm lại bồi thêm một câu: "Trừ bỏ cay độc kích thích."
"...... Nga."
Liễu Như Chân nhìn hai người kia không coi ai ra gì mà thân mật, chỉ cảm thấy ngực như là đổ một cục bông, bà ta đứng lên, "Nếu cô cũng tốt, tôi đây liền rời đi."
Nhan Niệm Niệm nhìn chằm chằm bóng dáng bà ta, nheo đôi mắt lại, chẳng lẽ Liễu Như Chân này liền muốn xuống tay giết cô?
Nhưng mà, một sọt cua lớn lại không phải chỉ có một mình cô ăn, Liễu Như Chân hẳn là sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy, đến lúc đó biệt thự nhỏ đã chết bốn năm người, bà ta cái người tặng cua lớn này khẳng định thoát không khỏi liên quan.
Kiếp trước, Liễu Như Chân là xuống tay ở tiệc sinh của Mạc Thừa Hi, hơn nữa cô ăn uống cũng không phải Liễu Như Chân đưa cho cô, hẳn là tìm một cơ hội trộm bỏ ở cái ly, sau đó sai người hầu nhà họ Mạc đưa tới đây cho cô, hơn nữa, thuốc kia ăn xong liền giống như bệnh tim phát tác.
Cho nên, bà ta hẳn là sẽ không ngu xuẩn đến mức hạ độc ở cua lớn.
Nhưng mà, vẫn là cẩn thận tốt hơn.
"Dì Tiế, cua đó vẫn còn sống sao?" Nhan Niệm Niệm hỏi.
Dì Tiết gật gật đầu, "Sống, tinh thần thật sự."
Nhan Niệm Niệm: "Cháu không muốn ăn đồ bà ta đưa, dì Tiết đem chúng nó đều phóng sinh đi."
Dì Tiết cười, "Được." Bà ấy cũng không thèm để ý một sọt cua lớn, nếu Nhan Niệm Niệm nói như vậy, cứ y theo mà làm.
Ăn xong cơm sáng, Nhan Niệm Niệm lên lầu làm ổ ở trên sô pha nhỏ của phòng ngủ, cầm di động lục soát một chút cua lớn có cái cấm kỵ gì.
Vốn dĩ nghĩ có phải người có bệnh dạ dày ăn sẽ có phản ứng khác thường gì hay không, nhưng Nhan Niệm Niệm lục soát một hồi, ngoài ý muốn phát hiện, cua lớn giống như không thích hợp để thai phụ ăn, đặc biệt là giai đoạn mới có, ăn rất có thể sẽ sinh non.
Nhan Niệm Niệm:......
Vừa rồi Liễu Như Chân muốn lên phòng ngủ của cô, có phải muốn nhìn một chút cô có dấu hiệu mang thai hay không sao?
Hai vợ chồng này là điên cuồng không thành?
Cố Lẫm ngồi ở bên cạnh cô, bàn tay to xoa xoa tóc cô, "Nhan Nhan, suy nghĩ cái gì?"
Nhan Niệm Niệm nhăn mày nhỏ, một bộ dáng suy nghĩ hết sức.
"A Lẫm, em muốn hỏi anh một vấn đề."
Khóe môi hơi mỏng của Cố Lẫm gợi lên, "Làm sao vậy, nghiêm túc như thế? Muốn hỏi cái gì em cứ việc hỏi." Anh bây giờ còn cái gì không thể nói với cô?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!