Edit + Beta: Diệp.
Ở nhà họ Cố chỉ có bữa sáng là đông đủ, nếu như không phải cuối tuần, giữa trưa càng không có người ăn cơm ở nhà, cơm tối trên cơ bản cũng chỉ có Cố Dao và Cố Tiêu, Cố Đồng Bằng và Liễu Như Chân hơi chút là công việc hoặc là xã giao, Cố Lẫm thì là trực tiếp giải quyết ở bên ngoài.
Ngày hôm qua cơm tối của Nhan Niệm Niệm cũng là giải quyết ở bên ngoài, xung quanh trường học có không ít tiệm ăn vặt, giá cả tiện nghi hương vị cũng không tệ lắm.
Vốn dĩ nghĩ rằng sáng nay sẽ thấy Cố Lẫm, không nghĩ tới thẳng đến khi cô ăn cơm sáng xong, Cố Lẫm cũng không có xuống lầu.
Những người khác giống như chưa có chú ý tới thiếu người nào, Cố Đồng Bằng không có hỏi tới, ngược lại Cố Tiêu so với bình thường còn muốn vui vẻ hơn.
Nhan Niệm Niệm do dự một hồi, không có lên tầng bốn tìm anh, mà là giống như ngày hôm qua, đứng ở cửa biệt thự.
Rolls
-Royce màu đen "Vèo ——" lái ra khỏi cổng chính, ngay cả cái tạm dừng cũng không có, rẽ tới con đường bằng nhựa bằng phẳng ở ngoài nhà.
"Cố Lẫm!" Nhan Niệm Niệm kinh hô một tiếng, chạy vài bước đuổi theo xe của anh.
Ngón tay Cố Lẫm nắm chặt tay lái, bởi vì dùng sức, khớp xương nhô lên trắng bệch. Anh nhìn chằm chằm bóng dáng chạy về phía mình trong kính chiếu hậu kia, môi mỏng nhấp thành một đường thẳng, giẫm chân ga một cái, xe tăng tốc, rất nhanh anh quẹo một khúc cong, bóng dáng ở trong kính chiếu hậu không thấy.
Cũng không biết là nhẹ nhàng thở ra, hay là càng thêm phiền muộn, trong lòng Cố Lẫm càng ngày càng nóng nảy, bỗng nhiên đập tay lái một cái, trên bàn tay trắng nõn lập tức đỏ lên một mảnh.
Nhan Niệm Niệm trơ mắt nhìn xe Cố Lẫm nhanh chóng đi, thở dài.
Gia hỏa này!
Cơ bản Cố Lẫm không ăn cơm chiều ở nhà, sau khi tan học anh thường ở cùng với nhóm bạn là răng vàng lớn và cây non, Nhan Niệm Niệm không biết bọn họ sẽ làm cái gì, đoán chừng là ăn cơm đánh bài gì đó, dù sao Cố Lẫm có cách sống của mình. Cho nên, hôm qua xe Cố Lẫm đột nhiên không thấy, cô cũng không nghĩ nhiều.
Hiện tại xem ra, hiển nhiên là Cố Lẫm tức giận.
Nhan Niệm Niệm một bên chạy chậm về phía trạm xe buýt, vừa nghĩ về chuyện ngày hôm qua.
Hôm qua cô vào trường học, vẫn luôn chưa có gặp lại Cố Lẫm, chỉ có lúc tan học ấy mới nhìn thấy xe của anh, trong thời gian này cô cũng chưa làm cái gì sẽ khiến cho Cố Lẫm tức giận. Cô ở gần trường học ăn xong cơm chiều mới trở về, cũng không có nhìn thấy Cố Lẫm.
Chẳng lẽ là bởi vì anh nhìn thấy Mạc Thừa Hi mà mình nói chuyện?
Nhan Niệm Niệm nhíu mày, người này...... Sẽ không hẹp hòi như thế đi?
......
Nhan Niệm Niệm không muốn trêu chọc Mạc Thừa Hi, thứ nhất kiếp trước chính là cô chết ở bữa tiệc sinh nhật mười tám tuổi của Mạc Thừa Hi, đối với người này có loại áy náy và kiêng dè không hiểu được, thứ hai, cô biết, người trong lòng của Cố Dao, chính là Mạc Thừa Hi.
Dưới trướng Mạc thị có một công ty đĩa nhạc, gọi là âm nhạc Tinh Tiêm, dưới trường tập đoàn Xuân Hoa của nhà họ Cố, cũng có một công ty đĩa nhạc. Lại nói tiếp, nếu Cố Dao tiến vào đĩa nhạc Xuân Hoa, khẳng định sẽ có được tài nguyên tốt nhất, nhưng hết lần này đến lần khác chọn Tinh Viêm, chính là vì tiếp cận Mạc Thừa Hi.
Hiện tại, Cố Dao còn chưa có tiến Tinh Viêm, nhưng chắc hẳn là cô ta đã thích Mạc Thừa Hi.
Nhan Niệm Niệm hạ quyết tâm cách Mạc Thừa Hi xa một chút, học bá, giáo thảo, hào môn thế gia...... Một đống quang hoàn quấn ở trên đầu Mạc Thừa Hi, tiếp cận người này khẳng định cô sẽ bị ánh mắt của nữ sinh khác giết chết.
Nhưng không như mong muốn, ăn cơm trưa xong trở về, vừa muốn đi lên khu dạy học của lớp mười hai, cô lại bị Mạc Thừa Hi ngăn cản.
Nhan Niệm Niệm khẩn trương nhìn hai bên một chút, không có phát hiện Cố Lẫm.
Cô nhẹ nhàng thở ra, mới phát giác được quả thật là mình không thể hiểu được, hiện tại là ban ngày ban mặt trước công chúng, cô và Mạc Thừa Hi lại không có làm chuyện gì phạm pháp, vì sao phải sợ Cố Lẫm phát hiện chứ? Cho dù là Cố Lẫm phát hiện, sao cô phải sợ Cố Lẫm tức giận?
Trong mắt Mạc Thừa Hi cực nhanh hiện lên một tia nghi ngờ.
Hôm qua, thời điểm cô ấy nhìn mình rất là áy náy, hiện tại trong ánh mắt trong suốt kia lại biến thành đề phòng. Nếu không phải đối với trí nhớ của mình cậu có tự tin rất mạnh, cũng phải nghi ngờ mình có phải là cùng vị bạn học mới này xảy ra cái gút mắt kỳ quái gì hay không.
Nhưng mà, đôi mắt của cô ấy nhìn rất đẹp, tròn xoe, giống nai con trong rừng, có loại đặc biệt linh động, tròng mắt màu hổ phách, trong suốt phát sáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!