Edit: Lệ Diệp
Y tá tới đây đâm kim trên mu bàn tay cho Nhan Niệm Niệm, chất lỏng chứa trong bình một giọt một giọt mà rơi xuống, toàn bộ thuốc được kim tiêm chảy vào.
Nhan Niệm Niệm nằm ở trên giường bệnh, kéo tay Cố Lẫm không chịu buông ra.
Trong lòng Cố Lẫm đã sớm hối hận đến mức hận không thể cầm dao đem bản thân của quá khứ chém một cái, tiểu nha đầu cô độc một mình, sinh bệnh ngay cả gây tê cũng không dám làm, liền sợ mất đi ý thức, anh vậy mà còn muốn bỏ rơi với không quan tâm cô.
"Niệm Niệm, sợ hãi sao?" Ngón cái của Cố Lẫm ở trên mu bàn tay của cô nhẹ nhàng vuốt ve.
Tác dụng của thuốc đã phát tác, mí mắt Nhan Niệm Niệm bắt đầu gục xuống, nhấp môi cười một chút, "Có anh trai ở đây, không sợ."
Bác sĩ đem ống soi dạ dày đi vào, lần này Nhan Niệm Niệm không có nôn khan, cô nhắm mắt lại, mảnh dài lông mi an tĩnh mà rũ.
Cố Lẫm căn bản là không dám nhìn hình ảnh trên máy tính của bác sĩ, anh ngồi xổm trước giường giường bệnh của Nhan Niệm Niệm, cái trán thấp xuống mép giường, nhẹ nhàng nắm tay cô........
Đại khái Nhan Niệm Niệm không quá hai mươi phút liền tỉnh, chỉ là còn chưa quá thanh tỉnh, nói chuyện cũng chầm chậm, "Anh trai...... Kết quả......"
Cố Lẫm cẩn thận mà đỡ cô ngồi dậy, ôm lấy vai cô, để cô dựa vào trong khuỷu tay của mình.
"Em vốn dĩ đã có thiển biểu hiện viêm dạ dày, lần này còn ăn cay rát mấy ngày, dạ dày cũng cháy hỏng." Nói tới đây, Cố Lẫm lại nghĩ tới bác sĩ cho anh xem ảnh chụp đã đóng dấu, hận đến ma sát răng hàm phía sau, "Về sau không bao giờ được ăn cay!"
Nhan Niệm Niệm bẹp bẹp miệng, đầu nghiêng một cái lại thấy Mạc Thừa Hi, "Tròn......"
Mạc Thừa Hi biết cô muốn nói gì, "Tròn tròn đã đưa đến bệnh viện thú cưng rồi, nó...... Cái đuôi chặt đứt, nơi khác không có bị thương, bác sĩ đã băng bó xong cho nó."
"Thật xin lỗi." Nhan Niệm Niệm tràn đầy xin lỗi, không riêng gì đối Mạc Thừa Hi, vẫn là đối với mèo nhỏ đáng thương, cô không nghĩ tới bản thân chỉ đi ra ngoài trong chốc lát như vậy, vài phút liền xảy ra chuyện, "Nếu là cậu không muốn nuôi, liền đem tròn tròn trả lại cho tớ."
Dù sao cũng là mèo nhỏ bị thương có khiếm khuyết, cô cũng không thể yêu cầu Mạc Thừa Hi tiếp nhận, đại công tử hào môn nuôi con li hoa đã đủ hiếm lạ, còn muốn người ta nuôi mèo mang khiếm khuyết, cô rất là băn khoăn.
"Không cần." Mạc Thừa Hi rất dứt khoát mà cắt đứt lời cô nói, "Tròn tròn tớ sẽ nuôi, tớ đặt tên cho nó rồi, chính là chủ nhân nó. Hơn nữa, nó chỉ là cái đuôi bị chặt đứt, tớ sẽ chiếu cố nó thật tốt."
Cố Lẫm ngước mắt, liếc mắt nhìn Mạc Thừa Hi một cái, môi mỏng nhấp nhấp, chung quy vẫn là không nói cái gì.
Chờ Nhan Niệm Niệm thanh tỉnh trong chốc lát, viện trưởng mới tới đây, đem ảnh chụp từ trong máy tính lấy ra ảnh chụp cho Nhan Niệm Niệm nhìn, chỉ vào một mảnh lấm tấm hồng hồng trên mặt, "Dạ dày cháu thật sự phải điều dưỡng thật tốt mới được, tuy rằng nói biểu hiện viêm dạ dày mãn tính dường như mỗi người đều có, nhưng cháu tương đối nghiêm trọng, về sau phải tận lực tránh cho cay độc kích thích, ẩm thực phải thanh đạm, ăn nhiều trái cây rau dưa."
Ông ấy cười tủm tỉm mà nhìn nhìn hai người, "Mấy ngày nay liền ăn nhão nhớt sền sệt trước, một vòng lúc sau lại ăn khác."
"Nhão nhớt sền sệt đều có cái gì?" Cố Lẫm lấy di động ra, mở ghi âm, chuẩn bị tất cả đều ghi xuống.
Viện trưởng đã sớm biết đại thiếu gia đối với cái tiểu nha đầu này rất là để bụng, nói cũng rất cẩn thận, "Các loại cháo, cháo bột, mì sợi nấu thật sự mềm, hoành thánh nhỏ, trứng gà chưng, thịt vụn, sữa bò...... Đúng rồi, không thể ăn rau thái tảng lớn, trái cây cũng chỉ có thể đánh thành nước."
Bác sĩ lấy thuốc cũng mang tới đây cho viện trưởng, dặn dò những việc cần chú ý.
Cố Lẫm đem kẹp kết quả chuẩn bệnh cùng folder ảnh chụp đưa cho Mạc Thừa Hi, lại đem thuốc cũng nhét vào trong lòng ngực cậu, khom lưng bế Nhan Niệm Niệm lên.
"Ai ai ——" Nhan Niệm Niệm đấm anh một chút, "Em là dạ dày không thoải mái, không phải chân bị đứt!"
Người này, làm sao mà mỗi lần đều như vậy?! Mặc kệ là bị cấu vài cáu hay là đầu bị thương, dù sao anh chính là muốn ôm, giống như cô không đi đường.
Cố Lẫm rũ mí mắt xuống nhìn cô, trong con ngươi đen hiện lên một tia đau đớn, "Vừa rồi em cũng hộc máu té xỉu."
Viện trưởng cười tủm tỉm mà tiếp lời, "Ôm đi, mới vừa gây tê, đi đường còn không vững chắc đó."
Lông mày Cố Lẫm nhướng lên, khóe môi hơi mỏng cong lên một cái.
Nhan Niệm Niệm quả thật còn có chút vựng vựng hồ hồ, đầu nhỏ hướng hõm vai anh cọ một cái, kệ anh đi.
Mạc Thừa Hi từ trong túi Cố Lẫm lấy chìa khóa ra mở xe, đem cửa ghế phụ mở ra, Cố Lẫm đem tay chân Nhan Niệm Niệm nhẹ nhàng mà thả vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!