Edit: Lệ Diệp.
Chuyện của Triệu Lộ Lộ rốt cuộc xốc không dậy nổi sóng gió, Nhan Niệm Niệm rất nhanh liền thu tâm, đem trọng điểm đều để tới học tập cùng luyện đàn.
Vốn là cô tính toán chờ đến hai tháng sau khi bài thi chuyên ngành chấm dứt, lại chậm rãi bắt đầu ra bài hát của mình, nhưng mà chị Từ thương lượng với cô một chút, tuy rằng lấy thực lực của cô không cần thiết mượn nhiệt độ lần này, nhưng nếu đã khiến cho công chúng chú ý, thuận thế xuất đạo cũng có thể. Cô còn chưa có tác phẩm, cũng đã tích góp không ít người hâm mộ, chờ đến khi bài hát cô viết cho Hạ Duy được làm ra, khẳng định lại một được đợt nhiệt độ.
Nhan Niệm Niệm suy xét một chút, rồi đáp ứng.
Hiện tại trong tay cô còn có không ít bài hát cô tự soạn, loại bỏ tác phẩm lúc đầu tương đối ấu trĩ, cũng có mười mấy bài là có thể cho ra.
Hơn nữa, những bài hát kiếp trước đều bị Cố Dao cướp đi, cô biết đó là những bài được hoan nghênh nhất, không cần trau chuốt lại, có thể trực tiếp dùng được.
Ít đi bộ phận soạn nhạc viết lời, chỉ là ghi âm, sẽ không chậm trễ quá nhiều thời giờ.
Nhan Niệm Niệm cùng chị Từ gặp mặt một cái, bàn bạc trong khoảng thời gian từ hiện tại đến tháng bảy sang năm này, cô có thể đứt quãng mà thu tới mười bài hát, đại khái mỗi tháng một bài như này.
Chị Từ cao hứng đến không được, vốn dĩ dựa theo kế hoạch của Nhan Niệm Niệm, là phải đợi tháng bảy sang năm sau khi thi đại học chấm dứt lại bắt đầu thu, đương nhiên nhân tài ưu tú như vậy, bắt đầu càng sớm càng tốt.
"Đúng rồi, Niệm Niệm, em muốn suy xét lại chuyện thu MV một chút nữa hay không?" Chị Từ nóng bỏng mà nhìn chằm chằm cô, "Chị cảm thấy không cần mời diễn viên, chính em liền có thể."
Nhan Niệm Niệm ngày thường tinh xảo lại đáng yêu, khuôn mặt trắng nhỏ mềm mại, mắt to tròn xoe, miệng nhỏ hồng nhuận nhuận, diễn viên mời đến đại khái có thể không đẹp bằng cô, hơn nữa cũng không có người nào có thể hiểu rõ và thấu đáo bài hát này như cô.
"Không được." Nhan Niệm Niệm lắc đầu, "Em chỉ lo ghi âm là được."
Thu MV mà nói phải phí không ít thời gian, hơn nữa nếu cô là nữ chính, cùng nam chính bên trong suy diễn một đoạn chuyện xưa, tổng cảm thấy trong lòng quái quái, tuy rằng nói diễn viên chuyện nghiệp cho dù ở trong kịch hôn môi cũng không tính là cái gì, nhưng rốt cuộc cô không phải diễn viên, muốn cô đối với một người đàn ông xa lạ biểu diễn liếc mắt đưa tình, chỉ sợ cô làm không được.
Chị Từ rất là tiếc nuối, nhưng mà Nhan Niệm Niệm chịu đáp ứng mỗi tháng thu một bài hát mới, đây đã là niềm vui ngoài ý muốn, so với kế hoạch lúc trước chính là phải chờ tới tháng chín đó.
Chị Từ đối với trình độ của Nhan Niệm Niệm rất là tin tưởng, từ ca khúc chính cô lựa chọn, chờ cuối tuần liền tới Xuân Hoa bên này ghi âm.
Tuy rằng kiếp trước đã từng trải qua ghi âm, nhưng lần này khác biệt, hiện tại đây là thân phận của cô, ca khúc là của cô, âm thanh là của chính cô, cũng không có bị người khác chiếm lấy.
Nhan Niệm Niệm vẫn là rất hưng phấn.
"Cố Lẫm Cố Lẫm!" Cô chạy đến thư phòng, bò đến kể chuyện trên bàn, nhìn Cố Lẫm đang vùi đầu vào đọc sách, "Cuối tuần em phải đi Xuân Hoa ghi âm!"
Cố Lẫm chậm rãi ngẩng đầu, khóe môi hơi mỏng cong lên một chút, "Niệm Niệm vui vẻ sao?"
"Vui vẻ!" Nhan Niệm Niệm dùng sức gật gật đầu, "Ghi âm ngày đó anh bồi em đi nhé?"
Trong mắt Cố Lẫm hiện lên một tia do dự.
Nhan Niệm Niệm vội vàng lắc đầu, "Quên đi, anh vẫn là nên nắm chặt thời gian học tập đi, cách thời gian thi đại học chỉ còn hai trăm hai mươi ngày! Cố lên đi, bạn học!"
Cô nắm nắm tay nhỏ dùng sức vẫy vẫy, Cố Lẫm rốt cuộc cười một tiếng.
Nhan Niệm Niệm nhẹ nhàng thở ra, mấy ngày này tâm trạng Cố Lẫm không tốt, cô biết là vì sao.
Đừng nhìn gia hỏa này ngoài mặt cao lãnh, bộ dáng giống như cái gì cũng không để bụng, thật ra anh đối với vết thương trên mặt vẫn là rất chú ý, có lẽ cùng Kim Nhai Miêu Thú ở chung còn không sao cả, nhưng là ở trước mặt cô, anh vẫn tự ti.
Bằng không, cũng không đến mức kiếp trước thích cô như vậy, chính là nghẹn không mở miệng qua, thậm chí ngay cả cái ánh mắt cũng không có.
Lần này chuyện Triệu Lộ Lộ làm ra cuối cùng cũng trôi qua, nhưng câu "Tiểu tỷ tỷ đẹp như vậy có bạn trai vô cùng xấu" kia, khẳng định vẫn là khiến anh khó chịu.
Nhan Niệm Niệm đã đau lòng, lại có loại bất an mơ hồ.
Cô lo lắng Cố Lẫm thương tâm, càng lo lắng anh sẽ bởi vì tự ti mà rời khỏi cô.
"Anh trai," Cánh tay Nhan Niệm Niệm từ trên bàn sách dò xét qua đó, cầm lấy ngón tay khớp xương rõ ràng của anh, "Anh không cần không vui, mặc kệ người khác nói cái gì, em cũng thích anh, thích anh nhất, chỉ thích anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!