Chương 41: (Vô Đề)

Edit: Lệ Diệp.

Rốt cuộc đã lâu chưa đánh đàn, Cố Lẫm thử một lần, mới một lần nữa tìm về xúc cảm.

Nhan Niệm Niệm cũng không vội, ngồi ở một bên nhìn anh, ngón tay thon dài trắng nõn ấn ở trên phím đàn, phá lệ đẹp đẽ.

Cố Lẫm đánh bài quen thuộc một lần trong lòng liền hiểu rõ, "Đến đây đi, Niệm Niệm."

Một người đàn dương cầm, một người đánh đàn ghi

-ta, Nhan Niệm Niệm hát xong, hưng phấn đến đôi mắt sáng lấp lánh, "Cố Lẫm, như vậy thật tốt, so với lúc trước tự em thu nhạc đệm cảm giác tốt hơn rất nhiều."

Thấy cô cao hứng như vậy, trong con ngươi đen của Cố Lẫm tràn đầy ý cười, "Vậy về sau anh đều đệm nhạc cho Niệm Niệm, được không?"

"Vậy đương nhiên được rồi.!" Nhan Niệm Niệm cười tủm tỉm gật gật đầu.

Cố Lẫm cầm tay cô, ngón tay từng cái nhéo một lần, "Niệm Niệm, em có muốn ký hợp đồng với công ty đĩa nhạc không, hiện tại anh đã đem đĩa nhạc Xuân Hoa bắt tới tay."

Ông ngoại dựa theo lời lúc trước nói, đem toàn bộ đĩa nhạc Xuân Hoa chuyển tới danh nghĩa của anh, hôm nay anh đầy mười tám tuổi, đã không còn cần người giám hộ, cái công ty đĩa nhạc này cùng Cố Đồng Bằng không có một chút quan hệ, hoàn toàn từ anh định đoạt.

Không chỉ có như thế, ông ngoại còn cho anh một con số đáng kể, để anh tùy tiện làm chuyện bản thân cảm thấy hứng thú.

"Bắt tới tay?" Nhan Niệm Niệm nghi hoặc mà chớp chớp mắt, "Vậy đĩa nhạc Xuân Hoa thuộc về anh?"

Cố Lẫm gật đầu, "Hoàn toàn thuộc về anh, không có quan hệ với nhà họ Cố."

Nhan Niệm Niệm suy xét một chút, sớm muộn gì cô cũng phải ký hợp đồng, nếu Xuân Hoa đã là của Cố Lẫm, vậy đương nhiên ký với Xuân Hoa là tốt nhất.

"Được nha." Nhan Niệm Niệm đáp ứng rồi.

Thật ra Cố Lẫm không để bụng Nhan Niệm Niệm có thể kiếm tiền cho anh hay không, anh chỉ là muốn đem cô hợp lại ở dưới cánh chim của mình, cung cấp cho cô tài nguyên tốt nhất, che chở cô không cho người khác bắt nạt.

"Người đại diện tốt nhất đĩa nhạc Xuân Hoa là chị Từ, ngày mai anh để cô ấy tới đây gặp em, thuận tiện đem hợp đồng ký." Ký hợp đồng cũng là vì bảo vệ cô, cái khác cũng đề phòng Mạc Thừa Hi tới thọc gậy bánh xe.

Nhan Niệm Niệm rất là hưng phấn, cô đặc biệt thích ca hát, lấy ca hát cùng soạn nhạc làm sự nghiệp của mình, là sự việc không thể tốt hơn. Kiếp trước cô hát thay cho Cố Dao, một đời này lại có thể quang minh chính đại mà đứng ở trước mặt công chúng........

Chị Từ ba mươi mấy tuổi, khôn khéo giỏi giang, mặc dù trong lòng đối với việc cấp trên phái cho mình một người đại diện nhiều năm đến giúp đỡ một tay mơ mới không thể mới hơn mười phần không hài lòng, trên mặt cũng nhìn không ra một chút manh mối.

Cô ấy dựa theo định vị Cố Lẫm gửi rồi tới biệt thự nhỏ, mang theo phần hợp đồng có điều kiện mà đối với bất kỳ kẻ nào mà nói cũng đủ ưu đãi, nếu phần hợp đồng này để những người khác trong công ty biết, nhất định sẽ ghen ghét đến nổi điên.

"Chị Từ tới rồi." Chào đón chính là một tiểu cô nương mười bảy mười tám tuổi.

Ánh mắt chị Từ sáng lên.

Tiểu cô nương xinh đẹp đến quá phận, đôi mắt tròn xoe, con ngươi là màu hổ phách trong suốt xinh đẹp, khuôn mặt trắng mềm mại, miệng nhỏ hồng nhuận no đủ.

Chị Từ ôn hòa mà cười, "Em là......"

Nhan Niệm Niệm vội vàng đáp: "Em chính là Nhan Niệm Niệm."

Trong lòng chị Từ vui vẻ, mặc kệ trình độ ca hát của cô thế nào, chỉ bằng khuôn mặt nhỏ này, còn có giọng nói cực kỳ đặc sắc này, hơn nữa Xuân Hoa cung cấp tài nguyên tốt nhất, tuyệt đối cô có thể nổi tiếng!

Nhan Niệm Niệm mang theo chị Từ lên thư phòng tầng hai, Cố Lẫm ngồi ở một bên, để Nhan Niệm Niệm xem hợp đồng trước.

Kiếp trước Nhan Niệm Niệm cũng từng ở Tinh Viêm đợi một thời gian, vừa thấy hợp đồng này liền biết là Cố Lẫm cố ý vì mình tạo ra.

"Này......" Nhan Niệm Niệm có chút chần chờ.

"Làm sao vậy?" Cố Lẫm thò qua tới nhìn nhìn, "Có cái nghi ngờ gì hoặc là không hài lòng, chúng ta sửa lại?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!