Chương 39: (Vô Đề)

Edit: Lệ Diệp.

Mùa đông ở Yến Thành tới đặc biệt sớm, rõ ràng thời điểm lễ quốc khánh còn mặc áo thun tay ngắn, tới cuối tháng mười rồi gió lạnh lại đến, khiến cho lá cây rơi rụng đầy đất, Nhan Niệm Niệm liền mặc áo khoác dày vào.

"Lạnh thành như vậy?" Cố Lẫm buồn cười mà nhìn bộ dáng hận không thể đem cổ áo khoác dựng thẳng lên để ngăn trở cổ của cô, "Tân Thành không lạnh sao?"

Nhan Niệm Niệm nắm tay giấu ở trong túi, "Lạnh nha, nhưng không thể bởi vì em vốn ở một nơi lạnh, sau đó tới một nơi lạnh giống như thế, sẽ không sợ lạnh nha."

Lời cô nói giống với nhiễu khẩu lệnh(*), Cố Lẫm ngẩn người mới phản ứng lại ý tứ, của cô khẽ cười một tiếng.

(*) Nhiễu khẩu lệnh ( hay Tongue Twisters): Một cái lưỡi là một cụm từ được thiết kế để khó phát âm đúng, và có thể được sử dụng như một loại trò chơi chữ nói. Một số người nói lưỡi tạo ra kết quả hài hước khi phát âm sai, trong khi những người khác chỉ đơn giản dựa vào sự nhầm lẫn và sai lầm của người nói về giá trị giải trí của họ. (Được dịch theo Wikipedia (tiếng Anh) cho nên Diệp cũng hoàn toàn không đảm bảo đúng nhé ^^)

Ra cổng trường, Nhan Niệm Niệm liếc mắt một cái thấy Hạ Duy tránh ở phía sau cây cách đó không xa.

Vừa rồi Hạ Duy đã gửi tin nhắn cho cô, nói là hợp đồng đã làm xong, đưa tới đây cho cô, thuận tiện còn đem bản demo ca khúc kia cũng đem cho cô nghe một chút, rốt cuộc Nhan Niệm Niệm là người sáng tác.

Hạ Duy vẫn luôn rất hướng nội, buổi biểu diễn ngày đó anh ta không chịu theo chân ba người bọn họ cùng đi ăn khuya, hiện tại có thể tự mình tới đây đưa hợp đồng cho cô đã là dũng khí đáng khen, vừa vặn lại là thời gian tan học buổi sáng, đoán chừng là không muốn chậm trễ cô đi học.

"Cố Lẫm, anh chờ một lát, em đi qua lấy hợp đồng một chút liền trở về." Nhan Niệm Niệm dặn dò.

Cố Lẫm hừ một tiếng, đứng ở một bên chờ, anh rất buồn bực Hạ Duy loại người nội hướng này sao có thể làm minh tinh được, chẳng lẽ mỗi lần tổ chức buổi biểu diễn hoặc là tham gia hoạt động đều là không trâu bắt chó đi cày? Lại nói tiếp, anh làm sao lại chưa từng nghe qua người nào như vậy, không chắc người nào có quan hệ với Hạ Duy cũng rất ít khi phơi bày ra ánh sáng, không có quảng cáo không có thương diễn gì đó.

Nhan Niệm Niệm chạy chậm qua đó, tới trước mặt rồi mới nhẹ giọng chào hỏi: "Hạ Duy."

Hạ Duy mang theo mũ lưỡi trai cùng khẩu trang, tại đây loại thời tiết này cũng không có vẻ quái dị, anh ta rất cảm kích mà liếc mắt nhìn Nhan Niệm Niệm một cái, không riêng gì bởi vì ca khúc cô đưa đến, còn có vừa rồi cô không thật xa mà đã gọi tên của anh ta, hiển nhiên là vì chiếu cố anh ta.

Hạ Duy đem hợp đồng lấy ra cho Nhan Niệm Niệm, Nhan Niệm Niệm tự mình mang bút cầm theo ra, ở phía sau mấy tờ hợp đồng đều ký tên của mình lên, cô để lại một phần hợp đồng, cái khác còn lại đều đưa cho Hạ Duy.

Hạ Duy khó có được cười một tiếng, "Em cũng không nhìn kỹ xem? Không sợ hợp đồng này anh cất giấu cái lỗ hổng gì đem em lừa đi sao?" Rõ ràng là cô mơ hồ chỉ liếc mắt một cái, đoán chừng cũng không có thấy rõ có cái nội dung gì liền ký.

"Không sợ." Nhan Niệm Niệm cười nói: "Anh không phải là người như vậy, em tin tưởng."

Cô dừng một chút, lại nói: "Cũng tin tưởng tiểu Mạc tổng của các anh."

Hạ Duy cười, người bên cạnh anh ta đều nói hẳn là nên đem hợp đồng cho Mạc Thừa Hi, lại để Mạc Thừa Hi tới chuyển giao cho Nhan Niệm Niệm, rốt cuộc, Mạc Thừa Hi cùng Nhan Niệm Niệm là bạn học cùng lớp, như vậy rất thuận tiện.

Tự nhiên anh ta hiểu rõ mọi người suy nghĩ cái gì, đơn giản là mượn cơ hội kéo quan hệ với Mạc Thừa Hi, nhưng với anh ta mà nói, muốn chính là cảm ơn ngay trước mặt. Trừ bỏ này bài hát quả thật khiến anh ta một lần nữa bốc cháy lên tình cảm sáng tác mãnh liệt, còn bởi vì đây là đến từ fans yêu thích, cái tiểu fans này từ tám tuổi liền nghe anh ta hát, còn nghe hiểu.

Thậm chí mười năm sau, cô còn nhớ rõ anh ta, còn tặng anh ta món quà quý trọng như vậy.

"Nhan Niệm Niệm, cảm ơn em." Hạ Duy cúi đầu, "Bài hát này cho anh linh cảm rất lớn, anh cảm giác được tình cảm sáng tác mãnh liệt đã lâu đã trở lại."

Ngược lại Nhan Niệm Niệm không nghĩ tới ca khúc của mình còn có thể kích phát linh cảm anh t a, nghe anh ta nói như vậy rất là cao hứng, "Em đây chờ mong anh có tác phẩm mới!"

"Không vội." Hạ Duy khó được nhiều lời hai câu, "Gần đây anh chuẩn bị ra nước ngoài ở một đoạn thời gian, thả lỏng thể xác và tinh thần, thả lỏng đại não, cái gì cũng không nghĩ."

Nhan Niệm Niệm không thể lĩnh hội loại trạng thái này, hỏi: "Có ích sao?"

Hạ Duy cười: "Có ích, sau khi thả lỏng, có thể nghĩ kỹ rất nhiều vấn đề."

Hai người nói vài câu, Hạ Duy liền rời đi, Nhan Niệm Niệm cầm một phần hợp đồng cùng bản demo ca khúc kia trở về bên cạnh Cố Lẫm.

Vài người đều không chú ý tới, một chiếc xe đen như mực ở ven đường mở cửa sổ xe ra một cái khe hở, lộ ra màn ảnh camera........

Cố Lẫm chưa từng chờ đợi ăn sinh nhật, với anh mà nói, sinh nhật chính là một đám người trên mặt treo nụ cười trái lương tâm, nói lời khách sáo không mặn không nhạt, ngược lại có thể thu được không ít lễ vật, nhưng anh chưa bao giờ thiếu tiền, nghĩ muốn cái gì đều là trực tiếp mua, người khác đưa còn chưa hẳn là hợp tâm ý anh.

Cái sinh nhật này lại không giống nhau.

Anh có bạn gái!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!