Chương 37: (Vô Đề)

Edit: Lệ Diệp.

Cánh môi no đủ ở trên môi mỏng nhẹ nhàng dán một cái liền rời đi, thân thể Nhan Niệm Niệm lùi về phía sau, dựa ở trên lưng sô pha, cả người gập vào sô pha nhỏ, xấu hổ đến mức khuôn mặt nhỏ đều đỏ.

Đôi tay cô che đôi mắt lại, không dám nhìn Cố Lẫm.

Cảm giác mềm mại kia chỉ là ngắn ngủn trong nháy mắt, còn chưa tinh tế thưởng thức liền rời đi. Mày Cố Lẫm nhướng lên, ánh mắt đen như mực nhìn chằm chằm Nhan Niệm Niệm.

Ngón tay trắng nhỏ của cô đem đôi mắt che đến kín mít, lần này không có nhìn lén, hiển nhiên tiểu nha đầu là thật sự thẹn thùng.

"Niệm Niệm?" Cố Lẫm chậm rãi gọi cô một tiếng.

Nhan Niệm Niệm không nói gì, khe hở ngón tay ngược lại thoáng mở ra một đường, trộm qua khe hở nhìn Cố Lẫm.

Cố Lẫm khẽ cười một tiếng.

Còn tưởng rằng lá gan của tiểu nha đầu lớn lắm chứ, nháo muốn "Hôn hôn", kết quả chỉ dán một chút liền xấu hổ thành như vậy.

Cố Lẫm cầm cổ tay cô, đem tay cô kéo ra, "Niệm Niệm, nhìn anh."

Nhan Niệm Niệm mảnh dài lông mi nhanh chóng mà chớp vài cái, tròn xoe đôi mắt nhìn vách tường nhìn đèn treo, qua một hồi lâu, mới chậm rãi nhìn về phía Cố Lẫm.

Đôi mắt đen nhánh của anh lẳng lặng mà nhìn cô, sâu thẳm khó dò.

"Niệm Niệm." Mặt anh ở trong ánh mắt cô dần dần phóng đại, âm thanh trầm thấp vang ở bên tai, "Để anh trai tới dạy em...... Chân chính hôn hôn."

Nhan Niệm Niệm còn chưa phản ứng lại, môi anh liền dán tới........

Tăm bông Povidone

-iodine sát ở trên cổ, đau đớn rất nhỏ.

Nhan Niệm Niệm trắng trợn liếc nhìn Cố Lẫm một cái, hiện tại mu bàn tay cùng trên cổ cô không chỉ có vết thương móng tay cào, môi còn có chút tê tê.

Trong con ngươi đen của Cố Lẫm tràn đầy ý cười, khóe môi hơi mỏng sung sướng mà cong lên, chỉ là nhìn kỹ, liền sẽ phát hiện, trên khóe môi kia mang theo một tia vết thương rất nhỏ.

"Cái kia......" Nhan Niệm Niệm chỉ chỉ khóe môi anh, "Nơi đó...... Cần phải sát Povidone

-iodine hay không?"

Ngón tay thon dài của Cố Lẫm vỗ về khóe môi, rất kiên định mà nói: "Không cần."

Đây là tiểu nha đầu cắn ra, đây là chứng cứ bọn họ thân mật, anh phải cho tất cả mọi người nhìn thấy, anh hận không thể nói cho mỗi người ——

Anh, cùng, tiểu, nha, đầu, xác, định, quan, hệ,!!!

Từ giờ trở đi, Cố Lẫm là bạn trai của Nhan Niệm Niệm, Nhan Niệm Niệm là bạn gái của Cố Lẫm!

"Không cần liền không cần đi." Nhan Niệm Niệm chần chờ một chút, vẫn là không có kiên trì kêu anh bôi thuốc, rốt cuộc miệng vết thương kia rất nhỏ, người bình thường cũng sẽ không chú ý tới. Dù sao chú ý tới, hẳn là cũng sẽ không liên tưởng đến trên người cô.

—— dù sao cũng không ai biết là cô cắn.

Nhan Niệm Niệm nghĩ như vậy, từ trên sô pha nhỏ bò dậy, tiến vào buồng vệ sinh đem đầu tóc chải lại. Vừa rồi tay Cố Lẫm vẫn luôn ấn cái ót cô không cho cô thoát đi, phỏng chừng tóc đã bị anh làm cho rối loạn.

Nhìn thấy người trong gương chiếu ra, Nhan Niệm Niệm sửng sốt.

Thiếu nữ trong gương tóc rối tung, trên má trắng mềm mại nhiễm ửng đỏ, trong ánh mắt phù một tầng sương mù, ngay cả khóe mắt cũng mang theo một mạt hồng, hoa lệ kiều diễm, ngay cả cánh môi no đủ hơi hơi sưng, người sáng suốt vừa thấy liền biết vừa mới trải qua cái gì.

"Cố Lẫm ——" Nhan Niệm Niệm từ buồng vệ sinh lao ra, tức giận mà trừng mắt Cố Lẫm, chỉ chỉ môi của mình, "Anh muốn em gặp người ta như thế nào?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!