Edit: Lệ Diệp.
"Cố Lẫm, ngày mai anh đi tới chỗ của lão gia tử đi?" Buổi tối thứ sáu, Nhan Niệm Niệm nhớ tới thứ bảy tuần trước Cố Lẫm không đi ngoại ô, cố ý hỏi một câu.
Cố Lẫm không lên tiếng, ngón tay thon dài nắm tay lái, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng phía trước, một bộ dáng "Anh đang nghiêm túc lái xe cái gì cũng chưa nghe được."
Gia hỏa này!
Nhan Niệm Niệm không nói gì, vươn ngón trỏ mảnh khảnh ở trên cánh tay anh chọc một chút, "Cố Lẫm."
"Ừm." Cố Lẫm làm bộ vừa mới nghe thấy, "Làm sao vậy?"
Nhan Niệm Niệm đành phải nói lại lần nữa, "Ngày mai anh đi thăm lão gia tử đi, lần trước anh không đi, lão gia tử cũng nhớ anh, dù sao cũng không thế lại để lão gia tử tới đây thăm anh."
Cố Lẫm: "Vậy Niệm Niệm bồi anh đi."
"Em không đi." Nhan Niệm Niệm biết anh lo lắng cho mình hận không thể một tấc cũng không rời, nhưng là cô không quá muốn đi tới chỗ của lão gia tử, đặc biệt lần trước đi còn đem cầu tàu làm sụp, "Ngày mai em phải đi biệt thự nhỏ luyện đàn, bài thi chuyên ngành của học viện âm nhạc Hoa Quốc rất khó, em phải luyện tập nhiều mới được."
Cố Lẫm nghĩ nghĩ, tuy rằng anh càng muốn để tiểu nha đầu đi cùng với anh, nhưng quả thật tiểu nha đầu cũng phải luyện đàn, được rồi, chỉ cần không để một mình cô ở lại nhà họ Cố là được, miễn cho thời điểm anh không ở đó, Liễu Như Chân hoặc là chị em Tiêu Dao tìm cô gây phiền toái.
"Vậy sáng mai chúng ta cùng nhau ra ngoài, anh đưa em đi biệt thự nhỏ trước, chờ buổi chiều anh từ ngoại ô trở về, lại đi biệt thự nhỏ bên kia đón em, cơm trưa để dì Tiết làm đồ ăn ngon cho em."
Nhan Niệm Niệm vui vẻ đồng ý.
Ngày kế, hai người cùng nhau ra ngoài, Cố Lẫm đem Nhan Niệm Niệm đưa đến biệt thự nhỏ trước.
"Niệm Niệm, thật sự không muốn đi cùng anh sao?" Cố Lẫm nhéo ngón tay của Nhan Niệm Niệm, một ngón một ngón mà xoa nhẹ từng cái một lần, mắt đen trông mong mà nhìn chằm chằm cô.
Nhan Niệm Niệm buồn cười mà đem tay của mình rút ra, cởi bỏ đai an toàn xuống xe, "Trên đường chú ý an toàn."
Cố Lẫm nhìn chằm chằm cô vào phòng, bất đắc dĩ mà lái xe rời đi.
"Dì Tiết, cháu tới rồi!" Nhan Niệm Niệm cùng dì Tiết chào hỏi trước, lên lầu luyện đàn hai giờ, lại xuống dưới ăn cơm trưa.
Nhan Niệm Niệm bắt chuyện: "Dì Tiết, hai ta cùng nhau ăn đi."
Dì Tiết rất thích cái tiểu nha đầu này, từ khi cô tới Yến Thành, tiểu thiếu gia trong nhà thay đổi rất nhiều, vốn dĩ cao ngạo lạnh nhạt, hiện tại lại thân thiết hơn nhiều, mỗi ngày đều mang theo mấy người bạn bè, nhìn thấy năm đứa trẻ một bàn ăn cơm học tập, dì Tiết liền cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Thấy Nhan Niệm Niệm mời, dì Tiết cũng không khách khí, ngồi ở bên cạnh cô, "Luyện đàn rất vất vả đi?"
"Thích nó liền sẽ không cảm thấy vất vả." Nhan Niệm Niệm lắc đầu, "Đúng rồi, Cố Lẫm nói với cháu, trước kia Giang a di đánh đàn đặc biệt tốt, còn nói, nếu là Giang a di còn ở đây, còn có thể cùng cháu bốn tay liên đàn đó."
Nhắc tới Giang Chỉ, dì Tiết lộ ra vẻ mặt hoài niệm thương cảm, "Đúng nha, tiểu thư năm đó chính là nổi danh tài nữ đó."
Nhan Niệm Niệm vốn dĩ cố ý muốn nghe chuyện năm đó thế nào, dẫn dì Tiết đi xuống nói: "Cố Lẫm nói với cháu, Giang a di cùng Cố thúc thúc là ở hai tháng cuối cùng của đại học lâm vào tình yêu cuồng nhiệt rồi kết hôn, bọn họ là học cùng một trường đại học sao?"
Dì Tiết gật gật đầu, "Phải, tuy rằng ở trong một cái trường học, nhưng không phải cùng một chuyên ngành, tiểu thư cùng cô gia là thẳng đến khi thời điểm sắp tốt nghiệp mới quen biết, yêu đương hai tháng, tốt nghiệp một cái liền kết hôn."
"Lão gia tử khẳng định rất luyến tiếc." Nhan Niệm Niệm nói.
Dì Tiết rất là tán đồng, "Thật sự đúng vậy, ngay cả lão gia tử cũng không lay chuyển được tiểu thư, tiểu thư một hai phải gả, lão gia tử cũng chỉ có thể đồng ý."
Nhan Niệm Niệm vội vàng mà sửa sang lại một chút, xem ra năm đó lão gia tử đối Cố Đồng Bằng cũng chưa chắc vừa lòng, chỉ là bởi vì Ciang Chỉ thích Cố Đồng Bằng, mới không thể không đồng ý hôn sự này, trách không được, lão gia tử hiện tại đối Cố Đồng Bằng cũng là không nóng không lạnh.
"Giang a di sinh Cố Lẫm sớm như vậy, bà ấy thích trẻ con sao?" Nhan Niệm Niệm hỏi.
"Thích nha." Dì Tiết không chút do dự, "Thích chứ, mỗi ngày đều ôm vào trong ngực đó."
Nhan Niệm Niệm: "Buổi tối cũng muốn tự mình chăm sóc? Vậy chẳng phải là quá vất vả?" Chẳng lẽ đây là nguyên nhân dẫn tới bệnh trầm cảm sau sinh của Giang Chỉ sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!