Edit: Lệ Diệp
Hiệu trưởng khiếp sợ mà nhìn thoáng qua Nhan Niệm Niệm, tiểu cô nương vừa mới bắt đầu nói không gọi cha mẹ bản thân có thể làm chủ, ông ta còn lo lắng bản thân tiểu cô nương đối mặt với cha Đỗ cùng Cố Đồng Bằng sẽ thế đơn lực mỏng, thì ra cha mẹ của cô vậy mà là Giang lão gia tử?
Hiệu trưởng đã có chút may mắn tiểu cô nương làm người bị hại sẽ không bị khi dễ, lại có chút lo lắng chuyện này không thể kết thúc dễ dàng, rốt cuộc Giang lão gia tử cũng là nhân vật lớn không phải là ai cũng có thể chọc đến được.
Cha Đỗ sợ tới mức bắp chân nhũn ra, cơ hồ muốn không đứng được.
Con trai bị Cố Lẫm đánh, tuy rằng nói là cùng Cố Lẫm nổi lên xung đột, nhưng rốt cuộc Cố Lẫm không chịu ủy khuất. Nếu nói lão gia tử là vì Cố Lẫm tới, vậy ông ta nhận lỗi sự việc cũng có thể qua đi.
Nhưng lão gia tử lại sờ sờ đầu Nhan Niệm Niệm, giọng điệu còn đặc biệt từ ái, nói là "Niệm Niệm đừng sợ, ông ngoại tới."
Trong đầu cha Đỗ ong ong vang lên, đầy trong đầu óc đều là hai chữ "Xong rồi".
Cố Đồng Bằng miễn cưỡng tiến lên, "Lão gia tử, làm sao ngài tới?"
Lão gia tử thong thả ung dung mà ngồi xuống ở trên sô pha, "Đứa trẻ trong nhà ở trường học bị người ta khi dễ, ta dù sao cũng phải tới đây nhìn xem."
Rốt cuộc Nhan Niệm Niệm cũng phục hồi tinh thần lại, cô nghiêng đầu nhỏ xem xét liếc mắt nhìn Cố Lẫm một cái.
Vừa rồi hiệu trưởng muốn cô gọi cha mẹ, cô đoán chừng Liễu Như Chân sẽ không tới, tới cũng sẽ không giúp cô, cho nên không tính toán gọi, nhưng Cố Lẫm nói muốn gọi giúp cô, cô còn tưởng rằng Cố Lẫm là gọi điện thoại cho Liễu Như Chân, thì ra, lại là gọi lão gia tử tới đây.
Trong lòng Nhan Niệm Niệm ấm áp dễ chịu.
Xem biểu hiện vừa rồi của hiệu trưởng, có quen biết lão gia tử, lại không biết lão gia tử là cha mẹ của ai, hiển nhiên trước kia Cố Lẫm mặc kệ xảy ra chuyện gì ở trường học, cũng chưa từng có làm phiền lão gia tử.
Hiện tại, anh vì chuyện của cô, lại để lão gia tử tới đây.
Cố Lẫm phát hiện tiểu nha đầu đang nhìn mình, nhẹ giọng hỏi: "Niệm Niệm, đau đầu đến lợi hại vậy sao? Muốn nhanh chóng đi bệnh viện hay không?"
"Không cần." Nhan Niệm Niệm lắc đầu, thật ra cô không đau nhiều, "Chờ đem chuyện này xử lý xong rồi lại nói."
Chân mày lão gia tử cau lại, khả năng thường xuyên làm cái động tác này, giữa mày của ông có ba cái nếp nhăn dựng thẳng, giống cái chữ "Xuyên" (), "Làm sao vậy, Niệm Niệm bị thương sao?"
Nhan Niệm Niệm cười, "Đầu đụng phải một chút, ông ngoại đừng lo lắng, cháu còn có thể kiên trì."
Ông ngoại? Trong con ngươi đen của Cố Lẫm hiện lên một tia ý cười.
Trên mặt Nhan Niệm Niệm có chút nóng lên. Từ trước đến nay cô đều gọi lão gia tử là Giang gia gia, nhưng vừa rồi lão gia tử tự xưng "Ông ngoại", lại làm chuyện như thế trước mặt nhiều người như vậy, cô cũng chỉ gọi một tiếng "Ông ngoại" trước.
Nhưng cái xưng hô này có chút vi diệu, hình như là đi theo quan hệ của Cố Lẫm mà gọi.
Hiển nhiên lão gia tử rất không cao hứng, "Nói một chút đi, là chuyện như thế nào, các người vừa rồi nói muốn xử trí ai? Nhanh chóng đem chuyện này giải quyết, ta phải mang đứa trẻ nhà ta đi bệnh viện. Con bé cũng bị thương, các người còn ở đây cọ tới cọ lui."
Đầu cha Đỗ đầy mồ hôi lạnh, chân run rẩy đến độ sắp không đứng được.
Xong rồi, lần này ông ta thật sự sắp bị nhi tử hố chết, ngươi nói một chút, hắn chạm vào ai không tốt, một hai phải chạm vào nhà Giang lão gia tử, lại ý đồ cưỡng bách người ta, lại đem đầu người ta đụng phải thành cục lớn.
Cũng may, theo hiểu biết của ông ta, Giang lão gia tử cũng không có cháu ngoại nữ, đoán chừng là xem ở phần của Cố Lẫm, tới chống lưng cho Nhan Niệm Niệm.
Chuyện này cuối cùng còn có một tia chuyển biến tốt, chỉ cần thành khẩn mà nhận sai, mặc kệ lão gia tử nói cái yêu cầu gì, cứ việc đáp ứng là được.
Hiệu trưởng đem sự việc xảy ra nói một lần, ông ta cẩn thận mà nhìn sắc mặt càng ngày càng âm trầm của lão gia tử, cổ họng có chút chua chát, âm thanh nghe tới càng thêm khô cằn.
Không có biện pháp, đứa trẻ nhà lão gia tử ở trường học xảy ra chuyện lớn như vậy, tuy rằng là hữu kinh vô hiểm (*), nhưng đứa trẻ nhà ai mà không phải bảo bối cục cưng, nếu là lão gia tử thật sự nổi giận lên, chỉ sợ ông ta không chịu nổi.
(*) Hữu kinh vô hiểm: Bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm.
"A." Lão gia tử ngắn ngủi mà cười một tiếng, "Cố Dao lừa Niệm Niệm đi WC nữ không có người, mà trước đó Đỗ Cai đã mai phục ở đấy dự mưu gây rối, cuối cùng các người thương lượng kết quả là —— muốn xử trí Cố Lẫm?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!