Chương 3: (Vô Đề)

Edit + Beta: Diệp

Cố Lẫm nhìn lướt qua Liễu Như Chân và Cố Dao, ngoài ý muốn phát hiện hai người này vậy mà cũng không tức giận, cũng không có ý tứ muốn sửa đúng.

Liễu Như Chân sửng sốt một chút, hiển nhiên là không ngờ đến Nhan Niệm Niệm sẽ gọi như vậy, nhưng mà bà ta rất hài lòng xưng hô thế này, ngay cả giọng điệu cũng hòa hoãn chút, "Ngồi đi."

Dường như Nhan Niệm Niệm đã nhận ra ánh mắt dò xét của Cố Lẫm, quay đầu hướng anh mỉm cười. Một đời này cô tuyệt đối sẽ không gọi "Mẹ" nữa, trên thực tế ở kiếp trước, cái xưng hô vô hạn ý nghĩa thân mật tin tưởng này cô cũng chỉ gọi qua một lần, chính là ở trường hợp ngay lúc này.

Đó là ngày đầu tiên cô tiến vào nhà họ Cố, cũng giống hiện tại như đúc, thời điểm cô ở cạnh bàn ăn chào hỏi gọi "Chú Cố" và "Mẹ", lúc ấy, sắc mặt của Liễu Như Chân rất là khó coi, lạnh lùng nói: "Tôi cũng chưa từng nuôi dưỡng cô, không đảm đương nổi cái xưng hô này, về sau, cô cứ giống như người bên ngoài đi, gọi tôi là "Liễu nữ sĩ" là được rồi."

Lúc ấy Nhan Niệm Niệm xấu hổ đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ lên, thiếu chút nữa xách theo rương hành lý còn chưa kịp mở ra sửa sang lại rời đi, nếu không phải Hoa Quốc quy định người chưa tròn mười tám tuổi nhất định phải sống bên cạnh người giám hộ, cô thật sự sẽ trực tiếp bắt xe trở lại Tân Thành đi.

Hiện tại sao......

Cô không thể đi, đến sinh nhật mười tám tuổi còn có thời gian bốn tháng, bốn tháng này cô chỉ có thể ở lại nhà họ Cố.

Càng quan trọng hơn là, nơi này còn có Cố Lẫm.

Kiếp trước, là Liễu Như Chân giết mình, chính là, giết chết Cố Lẫm là ai chứ?

Nhan Niệm Niệm không tin có chuyện trùng hợp như vậy, ngày đầu tiên Cố Lẫm bị giam ngục giam liền xảy ra bạo động, căn bản là anh chưa kịp kết thù kết oán với bất kỳ kẻ nào, còn có người không vội chạy trốn mà quay lại báo thù, cố tình còn hướng thẳng về phía anh mà đến, kéo dài tới tận khi anh chết đi. Hơn nữa, lúc ấy Cố Lẫm vẫn luôn không tỉnh lại, như vậy căn bản chỉnh là bị người ta hạ thuốc, chai nước anh uống kia có vấn đề.

Mấy tháng này, cô muốn canh giữ ở bên cạnh Cố Lẫm, tìm ra người sau màn cố ý giết hại anh kia.

Lần này, cô muốn bảo vệ anh cẩn thận, tuyệt đối không thể để cho anh chết ở tuổi mười tám, độ tuổi vốn nên lộng lẫy lóa mắt này.

Nhan Niệm Niệm không biết, thời điểm cô nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn về phía Cố Lẫm đã trở nên "Từ ái", như là gà mái muốn bảo vệ gà con của mình.

Lông tơ trên người Cố Lẫm dựng lên, khóe miệng giật một cái, không để ý đến cô, đôi chân dài bước đến cạnh bàn ăn, ngồi thẳng xuống.

Bàn ăn nhà họ Cố rất lớn, Cố Đồng Bằng ngồi ở chủ vị, Liễu Như Chân, Cố Dao Cố Tiêu ngồi ở phía bên phải, một mình Cố Lẫm ngồi ở bên trái.

Kiếp trước, Nhan Niệm Niệm ngồi ở đầu dưới, đối diện với vị trí của Cố Đồng Bằng, sinh hoạt ở nhà họ Cố không thời gian không đến một năm, cô vẫn luôn ngồi ở vị trí giống vậy.

Lần này, cô đến gần Cố Lẫm, ngồi ở bên cạnh anh.

Cố Lẫm nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô một cái, không hề nói gì.

Ngược lại ba mẹ con đối diện vẻ mặt như nhìn thấy quỷ, tay cầm tờ báo của Cố Đồng Bằng dừng lại một chút, lại như không có việc gì mà đặt tờ báo sang bên cạnh, nói: "Ăn cơm đi."

......

Ăn cơm xong, Cố Lẫm lên tầng bốn, Cố Đồng Bằng đi thư phòng tầng ba, Liễu Như Chân bồi Cố Tiêu làm bài tập, Nhan Niệm Niệm trở về phòng khách nhỏ của cô, Cố Dao đi theo tiến vào.

"...... Niệm Niệm." Cố Dao do dự một hồi lâu, vẫn lựa chọn trực tiếp gọi tên.

Thời điểm Liễu Như Chân gả cho Cố Đồng Bằng, Cố Dao mới chín tuổi, ký ức khi còn bé đã mơ hồ, ở trong cảm nhận của cô ta, cô ta chính là thiên kim nhà họ Cố, Cố Đồng Bằng đối xử với cô ta cũng giống như con gái ruột.

Nhưng hôm nay Nhan Niệm Niệm tới, khiến cô ta đột nhiên ý thức được, cô ta và Nhan Niệm Niệm giống nhau, cha đẻ trên huyết thống là Nhan Thanh Lâm.

Trong lòng Cố Dao có chút oán giận, vì sao Nhan Thanh Lâm không muộn mấy tháng nữa rồi xảy ra chuyện, nếu như chờ đến Nhan Niệm Niệm đầy mười tám tuổi Nhan Thanh Lâm mới chết, vậy đứa em gái này không cần tới nhà họ Cố.

Cố Dao không biết vì sao Nhan Niệm Niệm không gọi mình là "Chị gái", dù sao cô ta không gọi ra "Em gái" được, nếu là có thể, cô ta thật sự không muốn nhấc nên bất kỳ một quan hệ gì với Nhan Niệm Niệm, ước gì Nhan Niệm Niệm chưa từng xuất hiện.

Nhưng cô ta là thiên kim ôn nhu hiểu chuyện của mọi người, công phu ngoài mặt vẫn phải làm đến nơi đến chốn. Cho nên, mặc dù trong lòng cũng không nguyện ý, Cố Dao vẫn quyết định phải quan tâm Nhan Niệm Niệm một chút.

"Niệm Niệm, em vừa tới nhà họ Cố, nếu là có cái gì không thích ứng được, thì nói với chị."

Nhan Niệm Niệm gật gật đầu, "Cảm ơn, nhưng mà tôi nghĩ quản gia sẽ sắp xếp tất cả ổn thỏa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!