Edit: @Lệ Diệp.
Mạnh Hiểu Viên xoay người giật mình một cái, Emma, bị lão đại điểm danh!
Cô ấy đứng lên, cọ mà một chút nhảy đến cửa sau, "Lão đại, ngài có phân phó gì sao?"
Khóe miệng Kim Nhai nhếch lên, người này, làm sao mà so với cậu ta còn chân chó hơn chứ?
Cố Lẫm không nói chuyện, chỉ nhìn Nhan Niệm Niệm, cô đem cặp sách thu thập xong, không vội không chậm mà cũng tới cửa sau, cười tủm tỉm, "Anh đến rồi, đi thôi."
"Đi chỗ nào nha?" Mạnh Hiểu Viên tò mò mà kéo cánh tay của Nhan Niệm Niệm.
Nhan Niệm Niệm cười nói: "Cố Lẫm mời khách, chúng ta đi ăn cơm chiều." Bọn họ đã nói với dì Tiết rồi, sẽ mang ba người bạn học tới đây, lão gia tử cũng rất vui vẻ, ông ấy trông mong cháu ngoại nhà mình kết giao nhiều bạn bè, tươi cười trên mặt cũng có thể nhiều chút, vừa nghe Cố Lẫm muốn người, lập tức liền phái một người tuổi trẻ cần mẫn tới đây, về sau liền ở lại biệt thự nhỏ bên này làm người giúp việc cho dì Tiết.
"Oa ——" Mạnh Hiểu Viên kích động mà mở to hai mắt, thật ma huyễn, lão đại trong trường học ai nghe tiếng cũng sợ vỡ mật vậy mà muốn mời cô ấy ăn cơm!
Cảm giác rất kiêu ngạo, đi đường cũng mang theo đắc ý làm sao bây giờ?!
Năm người cùng nhau xuống lầu, đi vài bước rồi, Nhan Niệm Niệm quay đầu nói chuyện với Mạnh Hiểu Viên, dư quang khóe mắt phát hiện Điền Vũ đi theo phía sau bọn họ, khoảng cách từ cô ta đến đây có chút gần, thoạt nhìn giống như là theo chân bọn họ đi cùng một chỗ.
Thật ra Cố Lẫm đã sớm thấy, nhưng mà anh không chắc có phải Nhan Niệm Niệm mời hay không, liền không có mở miệng.
Nhan Niệm Niệm: "...... Cái kia, cậu có việc?"
Điền Vũ vén một sợi tóc dài lên, để ra phía sau tai, phần đuôi tóc của cô ta vểnh lên, thoạt nhìn rất là đẹp đẽ lại không khoa trương. Điền Vũ tin tưởng cái động tác này của bản thân lại phối hợp với việc cô ta mặc áo sơ mi màu trắng, tuyệt đối chọc người nhưng lại hàm súc.
Cô ta không để ý đến Nhan Niệm Niệm, hơi hơi mỉm cười, đôi mắt sáng lấp lánh mà nhìn cố lẫm, "Cố Lẫm, đi chỗ nào ăn cơm?"
Giọng điệu cô ta tự nhiên, bộ dáng giống như rất quen thuộc.
Cố Lẫm nghe thấy Nhan Niệm Niệm vừa hỏi liền biết cô không mời người này, lạnh mặt, "Không liên quan đến cô."
Trong nháy mắt tươi cười trên mặt Điền Vũ cứng lại, cô ta cúi đầu, thời điểm nâng đã thay đổi một vẻ mặt khác, nhút nhát sợ sệt mà nhìn Cố Lẫm, "Tớ muốn đi cùng các cậu, có thể chứ? Tớ, tớ có thể tự bỏ tiền, không cần cậu mời khách."
Mạnh Hiểu Viên bị Điền Vũ biểu diễn làm cho chấn kinh rồi.
Nhan Niệm Niệm là học sinh vừa chuyển trường tới đây không biết, cô ấy học cùng lớp với Điền Vũ hai năm, trước nay không nghe nói qua Điền Vũ quen biết lão đại, phải biết rằng quá khứ lão đại đều là lạnh nhạt cao ngạo, ai dám tiếp cận về phía anh chứ?
Cũng chính là sau khi Nhan Niệm Niệm tới, lão đại mới bình dân, Điền Vũ đây là muốn làm gì? Muốn dẫm lên Nhan Niệm Niệm để kết bạn với lão đại?
Nhìn cái bộ dáng xấu hổ của Điền Vũ, Mạnh Hiểu Viên cũng sắp phun ra, sặc nói: "Người ta lại không mời cậu, da mặt không cần dày như vậy đi?"
Điền Vũ dường như bị lời cô ấy nói kích thích tới, đôi mắt chớp vài cái, liền nổi lên một tầng hơi nước, thoạt nhìn càng thêm nhu nhược đáng thương. Mặt cô ta trắng bệch, âm thanh cũng mang theo vài phần run rẩy, "Cố Lẫm, không thể sao? Tớ không làm chuyện gì dư thừa, chính là, chính là muốn cùng cậu, các cậu cùng nhau ăn một bữa cơm."
"Không thể."
Cố Lẫm lười đi để ý loại người này, anh đã xem nhiều người diễn, đẳng cấp thấp như vậy căn bản ngay cả xem cũng không muốn xem, ném xuống ba chữ, xoay người liền đi.
Mạnh Hiểu Viên cười một tiếng, kéo cánh tay Nhan Niệm Niệm vội vàng đuổi kịp.
Điền Vũ đứng ở tại chỗ, ngón tay gắt gao mà nắm dây lưng cặp sách, trơ mắt mà nhìn năm người bọn họ ra khỏi cổng trường, lên xe Cố Lẫm.
Cố Lẫm lái xe, Nhan Niệm Niệm ngồi ở ghế phụ, Mạnh Hiểu Viên cùng Kim Nhai Miêu Thú ngồi ở phía sau, cũng may xe anh đủ lớn, ba người ngồi phía sau vẫn có vẻ rất rộng rãi.
Mạnh Hiểu Viên hưng phấn đến không chịu được, chỉ chỉ Kim Nhai, "Cậu là răng vàng lớn đi? Cái kia, cậu thật sự nạm cái răng vàng sao?"
Khóe miệng Kim Nhai giật giật, "Ông đây họ Kim tên Nhai, vàng Kim, Nhai là ——" cậu ta muốn nói cái thành ngữ mang "Nhai" ra, nghẹn một hồi lâu chính là không nhớ được, "Nhai là vách núi đen ở phía trên không có cái núi kia."
Mạnh Hiểu Viên gật gật đầu, "Tớ họ Mạnh, Mạnh Tử Mạnh, gọi là Hiểu Viên, cậu có thể gọi tớ là bánh trôi nhỏ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!