Chương 24: (Vô Đề)

Edit: @Lệ Diệp.

Đỗ Cai chậm rãi nhăn đầu mày.

Hắn chưa từng thiếu bạn gái, trong nhà có tiền, lớn lên lại soái, hắn tự nhận đối với nữ sinh vẫn rất có lực hấp dẫn.

Ở trên hội diễn đón người mới đến nghe được Nhan Niệm Niệm đàn hát một khúc, hắn liền động tâm. Vì theo đuổi cô, hắn còn rất là tiêu hao một phen tâm tư.

Thư tình là mượn người khác viết giùm, sau đó hắn một chữ một chữ mà tự tay chép một lần, hơn nữa một phần quà tặng nhỏ tinh xảo, hắn tin tưởng không có nữ sinh nào là sẽ không hiếu kỳ ai đưa. Sau đó hắn lại xuất hiện, nữ sinh vừa thấy, thì ra nam sinh theo đuổi cô có tiền lại có sắc, còn đuổi theo ở trên người cô tốn tâm tư, tất cả tâm hư vinh đều có thể được thỏa mãn, còn có thể không tiếp thu?

Không nghĩ tới lại bị Nhan Niệm Niệm từ chối rõ ràng.

Khóe miệng Đỗ Cai cong một chút, "Nhan Niệm Niệm, đừng cho mặt ——"

Hắn vốn dĩ muốn nói "Đừng cho mặt lại không cần", nhưng ánh mắt ở trên khuôn mặt nhỏ mềm mại của Nhan NIệm Niệm dạo qua một vòng, lại nuốt xuống.

Nếu là nữ sinh khác còn không tính, hắn cũng không có thói quen ép buộc ai không muốn, chỉ cần đổi một mục tiêu, ngoắc ngoắc ngón tay, vài phút sau là hắn có thể có một bạn gái mới.

Nhưng cái tiểu nha đầu trước mặt này lớn lên quá đẹp, đôi mắt tròn xoe, như là động vật nhỏ đáng yêu nào đó, còn có âm thanh kia, sàn sạt, khi hát một bài quả thật có thể sướng tới tận xương cốt.

Thật đúng là không phải ai cũng có thể thay thế cô.

Đỗ Cai đem điện thoại thu hồi túi tiền, tay chống ở trên tường cũng buông xuống, cười nói: "Được rồi, xem ra là thành ý của tớ không đủ, không thể khiến Niệm Niệm coi trọng là tớ sai, tớ sẽ nỗ lực."

Tay hắn chặn lại, làm một động tác mời, "Đi thôi."

Nhan Niệm Niệm rất là không biết nói gì, cô nhấp môi, khuôn mặt trắng nhỏ mềm mại cũng phồng lên, nghiêm túc mà nói: "Bạn học, tớ lặp lại lần nữa, xin không cần lại viết thư cho tớ."

Đỗ Cai nhướng mày, "Được." Dù sao lớn lên hắn cũng rất lười sao có thể viết thư tình như vậy được.

Nhan Niệm Niệm ngược lại cũng không dự đoán được hắn lập tức liền đáp ứng rồi, ánh mắt sáng lên, người này vẫn là rất hiểu đúng mực sao.

Cô hướng hắn gật gật đầu, lướt qua bên cạnh hắn, vào phòng học.

Đỗ Cai nhìn chằm chằm vào bóng dáng mảnh khảnh biến mất của cô, thổi tiếng huýt sáo, xoay người chuẩn bị rời đi.

Mạc Thừa Hi nghênh diện đi tới, hai người chéo nhau mà qua.

Mạc Thừa Hi nhíu mày, người này cậu quen biết, nổi danh hoa hoa công tử của trường học, hắn tới chỗ lớp hai này làm cái gì?

Đột nhiên nghĩ tới cái gì, Mạc Thừa Hi bước nhanh vào phòng học hướng về phía Nhan NIệm Nệm nhìn lướt qua, thấy cô vừa mới đem cặp sách nhét vào ngăn bàn, đang bày sách giáo khoa ở trên bàn, khuôn mặt tuấn tú của Mạc Thừa Hi trầm xuống.

Cậu đi đến bên cạnh Nhan Niệm Niệm, gõ gõ bàn cô.

Nhan Niệm Niệm ngẩng đầu, cười chào hỏi, "Mạc Thừa Hi."

Mạc Thừa Hi: "Nếu là gặp phải cái phiền toái gì, có thể nói cho tớ, cũng có thể nói cho chủ nhiệm lớp là thầy Trương, đừng một mình mạnh mẽ chống đỡ."

Lông mi mảnh dài của Nhan Niệm Niệm chớp chớp, con ngươi màu hổ phách hơi có chút mờ mịt, nàng không biết Mạc Thừa Hi vì sao nói như vậy, nhưng mà hiển nhiên là cậu có ý tốt, "Được, cảm ơn cậu."

Mạc Thừa Hi còn muốn nói cái gì, do dự mà nhìn cô một cái, lại nuốt trở vào........

Sáng sớm hôm sau, Nhan Niệm Niệm nhìn chén anh đào lớn đỏ tươi mê người ở trên bàn, trợn tròn mắt.

Lần này tuy rằng không có thư tình, nhưng cô biết đây là Đỗ Cai đưa, bởi vì trên mặt dán một tấm card nhỏ, viết "Đưa cho Niệm Niệm đặc biệt nhất", chữ viết kia chính là Đỗ Cai, mỗi ngày hắn đưa một phong thư tình, quả nhiên cô nhớ kỹ chữ viết của hắn.

Nhan Niệm Niệm rất là không biết nói gì, cô nói không cần đưa thư tình, sau đó Đỗ Cai quả nhiên không đưa, kết quả hắn tặng anh đào lớn, vẫn là rửa sạch sẽ đặt ở một cái chén thủy tinh, cô cũng hoài nghi hắn có phải trực tiếp đem mâm trái cây trên bàn cơm trong nhà lấy tới hay không.

"U, anh đào!" Mạnh Hiểu Viên vừa mới tiến vào hô nhỏ một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!