Edit: @Lệ Diệp.
Nhan Niệm Niệm cẩn thận mà tắm rửa một cái, cả người cô đầy bọt nước, cá với cỏ nước sống ở hồ nhân tạo, trên người còn có trên tóc cũng có chút mùi cá.
Nơi này là phòng của Cố Lẫm, sữa tắm anh dùng mang theo mùi hương bạc hà, trước kia Nhan Niệm Niệm không thích loại mùi hương này, có chút quá mức mát lạnh, hiện tại dùng để tẩy mùi cá lại cảm thấy không thể tốt hơn.
Nước ấm áp thật sự là thoải mái, cô tắm đến thời gian có chút dài, tắm liền hai lần mới cảm thấy hương vị trên người tươi mát.
Chờ Nhan Nhan Niệm Niệm từ phòng tắm đi ra, phát hiện Cố Lẫm ngồi ở trên sô pha phòng ngủ chờ cô.
Anh đã tắm xong, tóc ngắn màu đen còn chưa làm khô hoàn toàn, ngọn tóc bởi vì hơi ẩm có chút mềm, phủ ở cái trán trắng nõn của anh, cả người thoạt nhìn nhu hòa hơn rất nhiều.
Thấy cô đi ra, Cố Lẫm đứng lên, "Niệm Niệm, quần áo đưa tới."
Trên giường bày mấy bộ quần áo, có áo sơ mi cô mặc thêm quần vận động, cũng có váy, tay áo, vạt áo xoã tung, trên mặt đất còn có giày công chúa màu trắng, thoạt nhìn phối hợp rất tốt.
Cố Lẫm chỉ chỉ váy, " Mặc cái này được không?"
Cô vẫn luôn mặc áo sơ mi với quần dài, Cố Lẫm rất muốn nhìn bộ dáng tiểu nha đầu mặc váy, vừa rồi cô thay diễn phục cũng đẹp như vậy, nếu là mặc bộ váy công chúa này vào, khẳng định kinh diễm.
Tóc của tiểu nha đầu xoã tung mà để ở sau người, bởi vì thời gian tắm dài, khuôn mặt nhỏ bị nhiệt khí hấp hơi hồng đô đô, giống như là một quả đào mật mê người.
Cố Lẫm nuốt nước miếng xuống, đột nhiên có chút thèm muốn cắn một ngụm là chuyện làm sao đây?
Nhan Niệm Niệm nhìn trên váy còn có một cái vớ dài liền quần, là cái loại để mùa thu mặc, so với tất chân dày hơn, hẳn là có thể che khuất vết sẹo trên cẳng chân, gật gật đầu, "Được."
Cô cầm váy tiến phòng tắm muốn đi thay, Cố Lẫm ngăn cô lại, "Phòng tắm trơn cẩn thận té ngã, cứ thay ở chỗ này đi, anh đi xuống chờ em."
Anh ra cửa, Nhan Niệm Niệm không yên tâm, khóa kĩ khóa trái, đổi váy xong lúc này mới ra cửa đi xuống phòng khách ở tầng một.
Phòng khách, quản gia đang thấp giọng phân phó cái gì, có một người đàn ông xách theo hòm thuốc, thoạt nhìn là bác sĩ, lão gia tử cũng ở đó, vẫy tay, "Niệm Niệm mau tới, để bác sĩ nhìn xem."
Nhan Niệm Niệm đi qua đó ngồi xuống, "Giang gia gia, cháu không có việc gì, thân thể của cháu rất tốt mà."
Tiếng nói vừa dứt, liền hắt xì một cái, "A pi ——"
Cố Lẫm khẽ cười một tiếng, đưa qua một tờ khăn giấy, lại đem nước gừng nấu với đường đỏ ngăn lạnh đưa tới trước mặt cô.
Nhan Niệm Niệm che cái mũi lại, ngượng ngùng mà nói: "Có khả năng cháu...... có chút lạnh, uống nước gừng đường đỏ liền được rồi."
Giang lão gia tử ý bảo bác sĩ cho bắt mạch cho cô, "Vẫn là để bác sĩ nhìn xem mới có thể yên tâm." Tiểu nha đầu thoạt nhìn rất mảnh mai, cũng không chắc nịch giống như cháu ngoại ông ấy vậy.
Nhan Niệm Niệm ngoan ngoãn mà vươn tay, bác sĩ để mấy ngón tay ở trên cổ tay cô, một lát sau, nhíu mày nói: "Dạ dày của Nhan tiểu thư rất không tốt, phải điều trị thật tốt một phen mới được."
Cố Lẫm đã sớm muốn mang tiểu nha đầu đi biệt thự nhỏ giải quyết cơm trưa cùng cơm chiều, chính là lo lắng cô không đáp ứng, hiện tại vừa vặn có thể lấy cớ, "Đúng rồi, Niệm Niệm, em phải ăn cơm thật tốt, về sau giữa trưa chúng ta đi biệt thự nhỏ, để dì Tiết nấu cơm cho chúng ta."
"Quá phiền toái cho dì Tiết, vẫn là bỏ đi." Nhan Niệm Niệm vừa nhớ tới dì Tiết làm cơm liền nuốt nước miếng xuống, nhưng cô qua đó ăn cơm chiều thì da mặt đã rất dày, rốt cuộc muốn giúp Cố Lẫm học bổ túc còn có cái lấy cớ, giữa trưa cũng qua đó, thật sự là cô làm không được.
"Này có cái gì phiền toái!" Giang lão gia tử xụ mặt, "Các cháu còn nhỏ, không biết tầm quan trọng của việc điều dưỡng thân thể, cũng không thể tuổi nhỏ liền mắc bệnh dạ dày."
Ông ấy thở dài, "Vừa rồi ta sai người kiểm tra qua, phía dưới cầu tàu kia có một cây cột không có xử lý tốt, đã bị sâu đục đến mục nát, nếu là hôm nay Niệm Niệm không làm hỏng cầu tàu, không đến quá một hai tháng, thời điểm ta ở bên trên câu cá cũng sẽ sụp đổ. Đến lúc đó hồ nước lạnh lẽo, ta ngã xuống chính là một hồi bệnh nặng."
"Niệm Niệm a, cháu chính là đã cứu ta mệnh, ta phải cảm ơn cháu thật tốt mới đúng." Giang lão gia tử cười tủm tỉm mà nói, "Nói đi, cháu muốn muốn cái gì?" Chính là muốn cháu ngoại bảo bối của ta, ta cũng hai tay dâng lên!
Nhan Niệm Niệm đoán chừng kiếp trước lão gia tử chính là xảy ra chuyện ở trên cầu tàu, giống như ông ấy nói, hồ nước quá lạnh, lão gia tử tuổi lại lớn, sau khi rơi xuống nước thì thân thể vẫn luôn không tốt.
Cô thật sự không phải vì cảm ơn cái gì, chỉ là thân thể của lão gia tử khoẻ mạnh, liền càng có thể bảo vệ được Cố Lẫm.
"Giang gia gia, cháu đem cầu tàu phá hỏng rồi, ngài không trách tội liền rất tốt, nơi nào còn cần ngài cảm ơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!