Chương 18: (Vô Đề)

Edit: @Lệ Diệp.

Sáng sớm Nhan Niệm Niệm liền phát hiện tâm tình của Cố Lẫm rất tốt.

Thời điểm cơm sáng anh ăn nhiều hơn hai cái sủi cảo tôm thủy tinh, thời điểm lái xe còn ngâm nga ca hát, Nhan Niệm Niệm ngồi ở trên ghế phụ, nghiêng đầu tò mò mà đánh giá anh.

Cố Lẫm chú ý tới ánh mắt của cô, nhưng mà anh không nói cái gì.

Nếu tiểu nha đầu có chờ đợi về quan hệ tương lai giữa hai người, chuyện phòng ở anh muốn suy xét một lần nữa một chút.

Vốn là muốn cho tiểu nha đầu dùng, hiện tại anh sửa lại chủ ý, dù sao cái biệt thự nhỏ kia cũng đủ hai người dùng, anh có thể bố trí lại lần nữa một chút, tan học bản thân cũng qua đó.

Hai gian phòng ngủ phải lần lượt, cho dù buổi tối không ở lại cũng phải đem đồ vật đều chuẩn bị tốt. Phòng đàn của tiểu nha đầu phải dán bông cách âm lên lần nữa, còn phải có thư phòng, anh muốn thi đậu đại học Yến Thành, ngày hôm qua cũng đáp ứng sẽ nỗ lực với tiểu nha đầu rồi.

Tan học bọn họ cùng nhau qua đó, cơm nước xong tiểu nha đầu luyện đàn, anh có thể ôn tập bài học, kết thúc còn có thể cùng nhau lái xe trở về nhà họ Cố.

Tưởng tượng ra sinh hoạt tương lai, khóe môi hơi mỏng của Cố Lẫm cong lên, thậm chí anh còn không cảm thấy học tập chán ghét cỡ nào, duy nhất khiến anh bất mãn chính là, tiểu nha đầu còn phải trở lại Tân Thành đi.

Nhưng mà cũng may cô muốn tới Yến Thành học đại học, một năm này anh nỗ lực chút, tranh thủ thi một cái trường cách học viện âm nhạc Hoa Quốc tương đối gần.

Có lẽ, anh nghĩ lại biện pháp, sáu tháng cuối năm cấp ba cũng chuyển tới Tân Thành đi.

Rốt cuộc, tiểu nha đầu cũng nghĩ kỹ muốn cùng anh phát triển khỏe mạnh tốt đẹp rồi "Hai...... Kia cái gì...... Quan hệ", khẳng định cũng luyến tiếc rời khỏi anh.

Nhan Niệm Niệm cảm thấy khóe miệng tươi cười của Cố Lẫm rất kỳ lạ, ý vị thâm trường, lại mang theo chút đắc ý nhỏ.

Cô nghiên cứu một đường cũng không thể hiểu rõ chuyện của lão đại là như thế nào, dù sao tâm tình của anh tốt cũng không phải chuyện xấu, cũng nên mặc anh đi thôi.

Tới trường học rồi, vốn dĩ Cố Lẫm muốn đưa Nhan Niệm Niệm đến cổng trường liền đi biệt thự nhỏ bố trí một phen, vừa nghĩ lại, không được, từ hôm nay trở đi phải nghiêm túc học tập, tiểu nha đầu vì gạch bỏ xử phạt cho anh nên theo lý anh phải cố gắng, nếu là anh tiếp tục trốn học hay ngủ đánh nhau gì đó, như thế nào cũng không thể để tiểu nha đầu thất vọng khổ tâm.

Giống như tiểu nha đầu nói, không thể đơn phương trả giá, anh cũng phải nỗ lực hơn.

Vì thế, lão đại ngoan ngoãn mà đi theo Nhan Niệm Niệm cùng nhau vào khu dạy học, lớp năm ở tầng một, Cố Lẫm vừa tiến đến, phòng học liền đồng thời yên lặng trong một cái chớp mắt.

Nhan Niệm Niệm lập tức đi lên tầng ba, Mạnh Hiểu Viên ở trên chỗ ngồi vẻ mặt hưng phấn mà nhìn cô.

"Làm sao vậy, có bát quái?" Nhan Niệm Niệm một bên hỏi một bên đem cặp sách nhé vào gầm bàn, nhét vào một nửa phát hiện bị chặn, cô lập tức khẩn trương lên, sẽ không có người thả vào gầm bàn của cô cái đồ vật dọa người gì đi?

Mạnh Hiểu Viên chớp chớp mắt, chỉ chỉ gầm bàn của cô, thần bí hề hề mà nói, "Chính cậu xem nha."

Nhan Niệm Niệm lập tức liền không khẩn trương, nếu là đồ vật dọa người, Mạnh Hiểu Viên sẽ không có cái phản ứng này. Cô đem cặp sách lấy ra cong lưng vừa thấy, gầm bàn có một phong thư tình, còn có một cái bánh kem nhỏ, không lớn, cũng chỉ có bốn tấc(*), gắn vào trong cái hộp hình tròn trong suốt, trên bơ màu trắng bày dâu tây tươi mới, thoạt nhìn cực kỳ mê người.

Bốn tấc: Tấc là đơn vị đo chiều dài, 10 phân là 1 tấc, 4 tấc chắc 40 phân (40 cm)

Nhan Niệm Niệm nhìn chằm chằm thư tình cùng bánh kem nhỏ, buồn rầu mà nhăn lại mày nhỏ.

Trước kia thời điểm đi học ở Tân Thành, cô cũng từng nhận được thư tình, quà tặng nhỏ cũng luôn luôn có. Bình thường cô đều lén lút đem thư tình nhét ở trong cặp sách mang về nhà, sau khi đọc xong thì lập tức đốt, còn lại là quà tặng nhỏ thì đặt ở phía sau trên bàn phòng học, coi như đồ của lớp bị mất mời nhận (*) chỗ.

(*) Mời nhận: yết thị cho người mất của đến nhận.

Đưa thư tình cùng quà tặng nhỏ đều là mối tình đầu của bạn học, thấy cô không đáp lại thư tình, cũng không nhận quà tặng, chậm rãi hiểu rõ liền từ bỏ.

Nhưng hiện tại phía sau phòng học không có chỗ để bỏ loại đồ này.

Mạnh Hiểu Viên thấy Nhan Niệm Niệm nhìn chằm chằm bánh kem một vẻ mặt buồn rầu không biết làm sao bây giờ, nuốt nước miếng xuống, "Có phải buổi sáng cậu ăn quá no rồi hay không, hiện tại ăn không vô? Tớ giải quyết giúp cậu?"

"Không được." Nhan Niệm Niệm lắc đầu, "Nếu tớ tính toán không tiếp thu này phần tình cảm này, cũng không thể nhận quà tặng."

Mạnh Hiểu Viên hơi có chút tiếc nuối, nhưng mà cô nói đúng rồi cũng rất có đạo lý, "Vậy làm sao bây giờ? Ném đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!