Chương 17: (Vô Đề)

Edit: @Lệ Diệp.

"Hư ——" Ngón tay trắng nõn của Nhan Niệm Niệm dựng ở bên môi, "Nhỏ giọng một chút nha."

Cố Lẫm lạnh lùng mà nhìn cô, thấp giọng lại hỏi một lần: "Em muốn dọn khỏi đây?"

"Không phải, Liễu Như Chân cũng sẽ không để em dọn đi." Nhan Niệm Niệm lắc đầu, kiếp trước cô cũng đã từng nhiều lần đưa ra đề xuất thuê nhà ở gần trường học, Liễu Như Chân đều không đồng ý, "Em chỉ là cần phải có một chỗ của chính mình."

Cố Lẫm nhíu mày đánh giá cái phòng nhỏ cho khách này một chút, trong phòng có giường cùng một bộ bàn ghế thêm một cái tủ quần áo, quả thật quá ủy khuất cho cô.

Vẻ mặt anh hơi bớt giận, ngón tay thon dài ấn lấy khăn lông bao vây khối đá hoạt động ở trên cánh tay của cô, thấp giọng nói: "Em dọn đến tầng bốn đi, tầng bốn chỉ có một mình anh, anh kêu người sửa sang lại một gian phòng ngủ cho em, thư phòng tầng bốn, phòng âm thanh, phòng tập thể thao em đều có thể dùng."

Nghĩ đến tiểu nha đầu liền ngủ ở gần bên cạnh anh, hai người còn có thể cùng nhau xuống lầu ăn cơm sáng, cùng nhau xem phim nghe âm nhạc gì đó, Cố Lẫm cảm thấy cái chủ ý này của bản thân quá tuyệt vời, thậm chí bắt đầu ảo não vì sao lại không làm như vậy sớm một chút.

Ánh mắt anh sáng quắc mà nhìn chằm chằm Nhan Niệm Niệm, Nhan Niệm Niệm lại nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

"Em cần có chỗ của chính mình ở ngoài cái biệt thự này," Nhan Niệm NIệm thấy sắc mặt anh trầm xuống, biết cái tên gia hỏa lòng dạ hẹp hòi này lại muốn hiểu lầm, vội vàng giải thích nói: "Không phải không thích tầng bốn của anh, mà là, em cần một nơi mà Liễu Như Chân không đến được."

Cố Lẫm trầm giọng nói: "Tầng bốn chỉ có một mình anh, sẽ không ai đi lên."

Nhan Niệm Niệm: "Luôn có người đi quét dọn đúng hay không? Nếu người hầu có thể đi lên, Liễu Như Chân kia đi hay không đi anh làm sao mà biết chứ?"

Cố Lẫm nheo đôi mắt, "Em đây là đang trốn tránh Liễu Như Chân? Vì sao?"

"Ừm......" Nhan Niệm Niệm do dự một lát, tuy rằng cô không nên châm ngòi quan hệ của anh với mẹ kế, nhưng kiếp trước nếu Liễu Như Chân có thể hạ sát thủ với cô, hiển nhiên là nhân phẩm không đủ để tin tưởng, lại nói, còn không biết cuối cùng là ai hại anh, để anh đề phòng nhiều hơn cũng tốt.

Cô mím môi, thân mình nghiêng về phía trước, tiến đến bên tai Cố Lẫm, nho nhỏ tiếng: "Liễu Như Chân sẽ lén lút tiến vào lục lọi đồ của em, hôm nay bà ta trở về từ công ty rất sớm, mật mã rương hành lý của em đã bị người ta cạy qua."

Lông tơ cả người Cố Lẫm đều dựng thẳng lên, tiểu nha đầu dùng hơi thở vừa nói, vì để anh nghe rõ, sáp đến thật sự rất gần. Hơi nóng khi cô hô hấp phun ở trên lỗ tai anh, dường như anh có thể cảm giác được độ ấm đôi môi của cô.

Cố Lẫm chỉ cảm thấy trên người nổi lên một loại phản ứng kỳ diệu, xương sống như yếu mềm như tê dại, anh giật mình một cái, thân thể đột nhiên nghiêng về phía sau, kéo ra khoảng cách với tiểu nha đầu.

Nhan Niệm Niệm không nghĩ tới anh sẽ phản ứng lớn như vậy, "Không có việc gì, bà ta chỉ là nhằm vào em, anh không cần sợ hãi. Hoặc là nói, tạm thời em chỉ phát hiện bà ta nhằm vào em."

Sợ hãi? Ông đây......

Cố Lẫm cọ sát răng hàm, thật sâu mà liếc nhìn tiểu nha đầu vô tri vô giác một cái, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng gắt gao mà nắm chặt.

Lông mi mảnh dài của Nhan Niệm Niệm chớp chớp, thấp giọng tiếp tục giải thích: "Cho nên, em cần phải có một chỗ của chính mình, hơn nữa, em cần luyện đàn, anh cũng biết lòng ghen ghét của Cố Dao có bao nhiêu lợi hại, tức giận một cái liền đem đàn ghi

-ta của em huỷ hoại, em luyện đàn cũng không muốn để Cố Dao nghe được."

Hầu kết Cố Lẫm lăn lộn cao thấp, mở miệng một cái, âm thanh có chút khàn khàn u ám, "Em, khụ khụ, em muốn thuê cái dạng phòng ở gì?"

Nhan Niệm Niệm thấy anh không kiên trì, vui vẻ mà ngồi thẳng thân mình, bẻ đầu ngón tay nhỏ nói với anh điều kiện của bản thân: "Tốt nhất là ở xung quanh trường học, hoặc là ở cùng tuyến đường với trường học và nhà họ Cố, như vậy mỗi ngày tan học là em có thể đi luyện đàn, luyện xong đàn rồi lại trở về ngủ, Liễu Như Chân cũng sẽ không nói gì."

"Phòng ở không cần lớn, chỉ cần có một gian liền đủ, em có thể tìm cách bố trí bông vải (*) đơn giản cách âm một chút, làm như phòng đàn."

(*) Cái chỗ này là bông có thể cách âm ấy, nguyên convert là "miên" - "bông vải, bông kéo sợi." Chứ đừng kêu là sao tự dưng có bông ở đây, không phải tui edit tào lao đâu nha.

"Không cần quá quý...... Không phải," Nhan Niệm Niệm đang nói đột nhiên phản ứng lại, "Em không phải muốn anh giúp đỡ em đi thuê nhà, phòng ở tự bản thân em sẽ đi lựa chọn, chỉ là thời điểm ký hợp đồng cần có một người đủ mười tám tuổi."

"Anh cũng biết, trẻ vị thành niên không thể ký hợp đồng thuê nhà." Con ngươi xinh đẹp màu hổ phách của Nhan Niệm Niệm chờ đợi mà nhìn chằm chằm anh, "Cho nên, anh có thể giúp em tìm một người ký hợp đồng thuê nhà không? Em bảo đảm sẽ không làm chuyện gì trái pháp luật liên lụy tới người khác."

Cố Lẫm rũ mắt tự hỏi một chút, anh nhớ rõ bản thân có một ngôi biệt thự nhỏ ở gần trường học, ông ngoại lo lắng anh ăn cơm ở trường học không ngon, giữa trưa bò trên bàn ngủ lại không thoải mái, cố ý mua một ngôi biệt thự nhỏ ở bên cạnh trường học cho anh, chỉ là anh chưa từng đi qua.

Bình thường thuê phòng ở bên ngoài chủ nhà sẽ đều có chìa khóa, để một mình tiểu nha đầu ở lại người ngoài có khả năng tiến vào trong phòng bất cứ lúc nào, anh cũng không yên tâm. Vừa lúc biệt thự nhỏ kia không có người ở, cách trường học cũng chỉ có mười phút, cho tiểu nha đầu dùng là mười phần hoàn mỹ.

"Chuyện phòng ở giao cho anh, em không cần quan tâm." Cố Lẫm nghĩ hai ngày này đi qua đó nhìn xem, chuẩn bị cho cô một gian phòng đàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!