Edit: @Lệ Diệp.
Chủ nhiệm lớp nghiêm túc mà cân nhắc một chút "Ghi tội cho bốn nữ sinh, nhưng trường học phải công khai là có hành vi xúc phạm và vơ vét tài sản" và "Gạch bỏ xử phạt cho Cố Lẫm, hành vi xúc phạm và vơ vét tài sản liền có thể áp xuống" cùng với "Nhan Niệm Niệm chuyển trường, trường học truyền ra lời đồn vơ vét tài sản tập mãi thành thói quen không thêm xử phạt" giữa ba người cái nào nặng cái nào nhẹ, cuối cùng vẫn là cảm thấy bảo toàn thanh danh của trường học là quan trọng nhất.
"Được," ông ta gian nan mà gật đầu, "Xử phạt của bạn học Cố Lẫm đều có thể miễn, thời điểm thứ hai thuận tiện công khai khen ngợi em ấy...... Dám làm việc nghĩa."
Mày Cố Lẫm giương lên, muốn nói cái gì, nhìn cái ót của Nhan Niệm Niệm che ở trước mặt bản thân, cuối cùng là vẫn không mở miệng.
Chủ nhiệm lớp: "Điều kiện thứ ba của em...... Là cái gì?" Ông ta có chút sợ, nhỡ ra cái tiểu nữ sinh thoạt nhìn ngoan ngoãn trên thực tế còn khó đối phó hơn với Cố Lẫm lại tiếp tục đưa ra cái yêu cầu quá phận gì, ông ta thật không biết nên lựa chọn như thế nào.
"Cái điều kiện thứ ba a," Nhan Niệm Niệm nhìn nhìn bốn nữ sinh, "Đối với họ em có chút sợ hãi, nhỡ ra họ lại thừa dịp không có ai rồi trả đũa em thì làm sao bây giờ? Về sau khẳng định em sẽ cách họ rất xa, cơm trưa của em cũng không cần họ bao, hy vọng họ cũng không cần tới gần em trong vòng mười bước."
Điều kiện này ai cũng có thể tiếp thu, mấy nữ sinh bị giáo huấn, không bao giờ muốn nhấc lên quan hệ với Nhan Niệm Niệm, hận không thể về sau cũng không cần nhìn thấy cô nữa mới tốt, càng sẽ không chủ động tới gần cô trong vòng mười bước.
Vài người rời khỏi văn phòng, Nhan Niệm Niệm đi ở cuối cùng, lễ phép mà nói: "Chủ nhiệm, tạm biệt."
Chủ nhiệm lớp cười khổ trong lòng, "Tạm biệt."
Mạnh Hiểu Viên cùng Kim Nhai, Miêu Thú chờ ở bên ngoài hành lang, bọn họ không nghe được bên trong văn phòng có chút động tĩnh gì, dù sao không giống như bộ dáng sắp làm ầm ĩ lên.
Người vừa ra đây, Mạnh Hiểu Viên liền nhào qua đi giữ chặt tay Nhan Niệm Niệm, "Niệm Niệm, thế nào, họ có bắt nạt cậu hay không? Cậu có bị chủ nhiệm giáo huấn hay không?"
Cửa còn chưa đóng kỹ, nghe thấy lời cô ấy nói, bốn nữ sinh cùng chủ nhiệm lớp trong phòng đều lộ ra vẻ mặt một lời khó nói hết.
Nhan Niệm Niệm cười tủm tỉm mà nói: "Yên tâm, không có việc gì, tớ là người bị hại nha."
Thân mình bốn nữ sinh run nhè nhẹ, vội vàng mà chạy đi, Nhan Niệm Niệm xoay người đem cửa văn phòng đóng lại, chủ nhiệm lớp thấy không ai nhìn thấy mình, cũng che ngực lại thở hổn hển một lát.
Kim Nhai và Miêu Thú vây quanh Cố Lẫm, vừa sốt ruột lại tức giận, "Anh Lẫm, có phải lại để anh cõng nồi hay không?"
Cố Lẫm nhìn thoáng qua Nhan Niệm Niệm, học giọng điệu vừa rồi của cô, "Yên tâm, không có việc gì, tớ là dám làm việc nghĩa nha."
Kim Nhai và Miêu Thú đều run lên một chút, giọng điệu thật đáng sợ, còn "Nha!"
Cố Lẫm không để ý đến bọn họ, đi đến bên cạnh Nhan Niệm Niệm, nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay cô, vén cổ tay áo sơ mi lên, nhìn chằm chằm mấy dấu vết hồng nổi bật trên da thịt trắng nõn non mềm, nhíu mày, "Làm sao lại không nói sớm? Đi, đi phòng y tế bôi thuốc cho em."
Nhan Niệm Niệm rút tay trở lại, "Không cần, chút dấu vết này quá hai ngày liền biến mất. Chúng ta mau về phòng học thôi, phải đi học nữa."
Cố Lẫm nhíu mày, anh đến trễ về sớm là chuyện thường, tiểu nha đầu khẳng định là muốn đi học đúng giờ, hiện tại đi phòng y tế đã không còn kịp rồi.
Hai mắt nhìn chằm chằm dấu vết hồng trên cánh tay của Nhan Niệm Niệm thật sâu, Cố Lẫm không cam lòng mà trở về phòng học........
Sau khi tan học, Nhan Niệm Niệm giải quyết cơm chiều ở những quán xung quanh trường học, trở lại nhà họ Cố, Cố Dao không ở đó, ngược lại Liễu Như Chân ở nhà, thấy cô cõng cặp sách đi vào, đem cô gọi lại.
"Nhan Niệm Niệm, mấy ngày nay có phải cô đều ngồi ở trên xe Cố Lẫm để đi học hay không?"
Nhan Niệm Niệm gật gật đầu: "Phải."
Trên mặt Liễu Như Chân treo vẻ ôn nhu đoan trang trước sau như một, "Cô vừa tới nhà họ Cố, chỉ sợ không hiểu rõ người tên Cố Lẫm này, nó là Thái tử gia của Xuân Hoa, tàn nhẫn kỳ quái, tính cách vặn vẹo, về sau, cô phải cách xa nó một chút."
Nhan Niệm Niệm cúi đầu, ngón tay trắng nõn gắt gao mà nắm lại.
Kiếp trước, Liễu Như Chân cũng cảnh cáo cô như vậy, sau một lần khi cô ngồi ở trên xe Cố Lẫm. Lúc ấy, cô tin, vẫn luôn cẩn thận mà tránh khỏi Cố Lẫm. Nhưng ai biết, cuối cùng cô chết ở trong tay mẹ đẻ, lại là Cố Lẫm ngây ngốc mà giúp cô báo thù, còn đem chính anh cũng thêm vào.
Liễu Như Chân thấy không rõ vẻ mặt của cô, âm thanh có chút đề cao, "Tôi đang nói chuyện với cô đó, cô có nghe hay không?"
Nhan Niệm Niệm ngẩng đầu, con ngươi màu hổ phách vừa trong suốt lại xinh đẹp.
Liễu Như Chân co rụt đầu lại, mỗi lần thấy đôi mắt của Nhan Niệm Niệm, cũng sẽ khiến bà ta nhớ tới Nhan Thanh Lâm, hai cha con đáng chết này, đôi mắt sinh ra đến dường như giống nhau như đúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!