Edit: @Lệ Diệp.
Nhan Niệm Niệm cũng không nhớ rõ là bản thân nhìn thấy câu nói kia từ đâu, dù sao chính là nhìn thấy khi xem trang web canh gà tâm linh cùng loại, thấy Cố Lẫm lập tức sung sướng lên, cô nhẹ nhàng thở ra.
Tính tình Cố Lẫm có chút cố chấp quá kích, cô còn lo lắng anh không chịu nghe cô, không nghĩ tới gia hỏa này cũng chịu bị giảng đạo, không phải khăng khăng làm theo ý mình.
Cài tốt đai an toàn, Nhan Niệm Niệm nghiêng đầu cười, "Đi thôi."
Còn chưa tới trường học, di động Nhan Niệm Niệm vang lên, âm thanh Mạnh Hiểu Viên kích động lại tức giận lớn đến mức Cố Lẫm ngồi một bên cũng có thể nghe thấy: "Niệm Niệm, mấy nữ sinh kia quá không biết xấu hổ, còn cáo trạng với chủ nhiệm lớp nói rằng cậu cùng Cố Lẫm đánh họ, vừa rồi chủ nhiệm lớp tới đây, nói chờ cậu trở về liền cùng lão đại đi văn phòng với thầy ấy."
"Nha, cáo trạng a, không có việc gì, ai còn không phải người bị hại?!" Nhan Niệm Niệm an ủi Mạnh Hiểu Viên, "Đừng lo lắng, người cuối cùng chịu trừng phạt còn không biết là ai đâu."
Mạnh Hiểu Viên: "Nếu cần, tớ có thể cho làm chứng cho cậu!"
Cố Lẫm trầm giọng nói: "Niệm Niệm, đừng sợ, anh chịu trách nhiệm, chờ tới trường học rồi, em liền nói là anh đánh họ." Anh ở trường học là học sinh xấu trên danh nghĩa, bị lão sư điểm danh phê bình hoặc là xử phạt không phải chuyện gì, tiểu nha đầu vừa mới tới trường học, thoạt nhìn chính là cái loại siêu ngoan ngoãn, không thể để cô bị lưu lại ấn tượng xấu ở chỗ thầy cô giáo, cũng không thể để việc xử phạt cho cô gánh vác.
"Dựa vào cái gì nha!" Nhan Niệm Niệm thở phì phì mà hừ một tiếng, "Chúng ta cái gì cũng không có làm sai, càng không có đánh họ, là những người đó chủ động khiêu khích, hiện tại còn muốn làm kẻ xấu cáo trạng trước, vấn đề là, họ cáo liền cáo sao? Họ cáo thì chúng ta phải nhận?"
Cố Lẫm sửng sốt một chút, bởi vì tên tuổi của anh quá lớn, có chút chuyện xấu không manh mối cũng sẽ dừng ở trên người anh, anh đã lười đến biện giải.
Nhan Niệm Niệm vỗ vỗ cánh tay anh, "Anh Lẫm, thái độ này của anh là không thể được a. Không phải chúng ta làm thì chúng ta không nhận, cho dù là chúng ta làm, ừm...... Có nhận hay không cũng phải xem tình huống."
Cố Lẫm khẽ cười một tiếng, tiểu nha đầu còn rất giảo hoạt.
Nhưng mà cô một mực một cái "Chúng ta", lòng người nghe thấy...... Thật nóng hổi.
Nhan Niệm Niệm dặn dò: "Anh Lẫm, đợi chút đi văn phòng, anh cũng không nên nói bậy nha, nghe em!"
Cố Lẫm "Ừm" một tiếng, nghe tiểu nha đầu, nhưng mà nếu là cô không tranh luận được, anh liền đem sự việc gánh tới, dù sao không thể để cô liên lụy vào được........
Trở về trường học, Nhan Niệm Niệm cùng Cố Lẫm trực tiếp đi văn phòng của chủ nhiệm, mấy nữ sinh còn ở đó, có người "Anh anh" khóc lóc.
Nhan Niệm Niệm xin lỗi mà nói: "Thật xin lỗi, lão sư, quần áo của em bị hắt canh đồ ăn lên, giữa trưa em đi mua quần áo, vừa mới vừa trở về, chậm trễ thời gian của các vị thật sự rất xin lỗi."
Chủ nhiệm lớp còn nghĩ rằng xảy ra xung đột với mấy nữ xinh là một người rất dữ, không nghĩ tới cô gái tiến vào rất là ngoan ngoãn, đôi mắt tròn xoe vừa đen lại sáng, vừa nhìn chính là học sinh tốt, mấu chốt còn đặc biệt có lễ phép, vào cửa liền xin lỗi trước.
Chủ nhiệm xua xua tay, "Chuyện giữa trưa, thầy vừa đã nghe họ nói qua rồi, thầy muốn nghe xem cách nói nói của em."
"Chuyện giữa trưa là cái dạng này." Vẻ mặt Nhan Niệm Niệm rất nghiêm túc, "Thời điểm em ăn cơm ở nhà ăn, mấy bạn học này ngồi xuống bên cạnh em, nói là muốn em mời họ ăn cơm, sau đó mấy bạn học nữ kia liền đoạt mâm đồ ăn của em, em vừa nghĩ, mời ăn cơm thì mời ăn cơm đi, dù sao cũng không thể để mấy bạn học nữ đoạt cơm thừa em ăn, sau đó liền muốn đem mâm đồ ăn của mình cướp về, không nghĩ tới, mâm đồ ăn đổ, nước canh bắn em đầy một thân, cũng bắn tới trên người bạn học nữ."
Nói xong, con ngươi màu hổ phách của cô nhìn chằm chằm nữ sinh nước canh đầy người, rất là ngượng ngùng mà nói: "Nếu cậu cũng đói thành như vậy, làm sao lại không nói thẳng chứ, cậu nhìn xem, đánh đổ mâm đồ ăn đều làm bẩn quần áo của hai chúng ta, giữa trưa tớ đi mua một bộ mới, cậu cũng đi thôi, dù sao không thể mặc quần áo bẩn một buổi trưa."
"Ai muốn cướp cơm thừa để ăn?!" Nữ sinh tức giận đến mặt cũng đỏ.
Nhan Niệm Niệm kinh ngạc mà nói: "Cậu không phải muốn cướp cơm thừa để ăn, vậy cậu bưng mâm đồ ăn của tớ đi làm cái gì?"
"Tôi là muốn úp lên đầu ——" một câu chưa nói xong, đã bị nữ sinh bên cạnh đẩy một khuỷu.
Nhan Niệm Niệm không dám tin tưởng mà mở to hai mắt, "Cậu muốn đem mâm đồ ăn úp lên trên đầu tớ? Vì sao? Tớ vừa mới chuyển trường tới đây, lúc trước cũng chưa từng thấy qua mặt các cậu, không thể nói chúng ta từng quen biết đi."
Mảnh dài lông mi của cô nghi hoặc mà chớp xuống hai cái, "Có phải các cậu muốn cho tớ một cái đòn đánh phủ đầu, để tớ về sau đem cơm trưa các cậu đều bao phải không?"
Cô nhìn nhìn chủ nhiệm lớp, vẻ mặt hơi có chút một lời khó nói hết, "Em ở Tân Thành chưa từng gặp được loại chuyện này, thật không nghĩ tới, cấp ba ở Yến Thành là cái dạng này......"
Mặt chủ nhiệm lớp cũng xấu hổ đến nóng hầm hập, hiển nhiên là học sinh Yến Thành của mình chủ động tìm học sinh Tân Thành người ta gây phiền toái, ông ta xụ mặt, trừng mắt liếc nhìn mấy nữ sinh làm kẻ xấu cáo trạng trước một cái.
Nữ sinh trên người dính đầy nước đồ ăn cố ý không đi thay quần áo, chính là vì giữ lại "Chứng cứ phạm tội" tới cáo trạng, kết quả đến lại để Nhan Niệm Niệm chiếm lợi thế, tự nhiên không thể chịu thua, cô ta vươn cổ tay ra, mặt trên có hai vết dấu hồng, "Chủ nhiệm, Nhan Niệm Niệm còn gọi Cố Lẫm tới giúp đỡ, ngài xem, đây là Cố Lẫm làm em bị thương."
Cố Lẫm chính là ở chỗ chủ nhiệm này treo danh học sinh xấu, vừa nghe lời này, mặt liền trầm xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!