Edit: @Lệ Diệp.
Cố Lẫm tới đây, tình thế lập tức xoay chuyển, mấy nữ sinh cũng không dám đối nghịch với lão đại nổi danh trường học, kéo nữ sinh nước canh đầy người vội vàng mà chạy đi.
Một hơi ra tới cửa nhà ăn, thấy Cố Lẫm cũng không có đuổi tới đây, mới nhìn lẫn nhau một chút, vẻ mặt đều là kinh hoảng.
"Cái kia," một nữ sinh thở phì phò, "Cố Lẫm không phải em trai Cố Dao sao? Làm sao anh ta lại nói Nhan Niệm Niệm là em gái của hắn? Cuối cùng là anh ta thân cận với ai?"
"Còn hỏi à, khẳng định là thân cận với Nhan Niệm Niệm, má ơi, vừa rồi làm tớ sợ muốn chết!"
"Ai nha, cổ tay của tớ cũng bị anh ta cầm đến đỏ lên!"
Cố Lẫm không để ý mấy nữ sinh kia, khuôn mặt anh bình tĩnh, mắt đen vừa lạnh lại ác độc, nhìn trên áo sơ mi trắng tinh của Nhan Niệm Niệm bắn vài giọt nước canh, vẻ mặt càng thêm không vui.
Mạnh Hiểu Viên chạy tới, còn đem điện thoại đưa cho Nhan Niệm Niệm, cô ấy là một ngoan học sinh, chưa bao giờ từng trải qua loại trường hợp kích thích này, dáng vẻ hưng phấn còn chưa có trôi đi, "Niệm Niệm, cậu nói hai ta có phải tâm ý tương thông không?"
Vừa rồi cô ấy hỏi Nhan Niệm Niệm muốn di động, thật ra chính là muốn gọi điện thoại cho Cố Lẫm, để lão đại tới đây cứu Nhan Niệm Niệm. Di động của cô ấy đương nhiên không có số điện thoại của Cố Lẫm, vốn đang lo lắng Nhan Niệm Niệm không rõ ý chủ ý của mình, không nghĩ tới cô lập tức liền đưa điện thoại cho, còn giải khóa kỹ càng.
Nhìn thấy di động của Nhan Niệm Niệm thật sự có dãy số của Cố Lẫm, Mạnh Hiểu Viên còn kích động một chút, chờ đến khi âm thanh lão đại từ di động truyền tới, cô ấy thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Đôi mắt trong suốt thuần khiết của Nhan Niệm Niệm cười đến mức cong lên, "Đúng vậy, chúng ta ăn ý một trăm điểm! Bánh trôi nhỏ, cảm ơn cậu."
Bị bạn nữ xinh đẹp ngồi cùng bàn nghiêm túc mà cảm ơn, con ngươi màu hổ phách kia giống như có những ngôi sao nhỏ, Mạnh Hiểu Viên kích động đến mức chà xát bàn tay nhỏ bé.
Sắc mặt Cố Lẫm càng đen, "Niệm Niệm, anh cùng em đi mua bộ quần áo để thay."
"Ừm......" Nhan Niệm Niệm có chút do dự, quần áo của cô quả thật có chút ô uế, nhưng mà việc mua quần áo cô càng nguyện ý cùng Mạnh Hiểu Viên cùng nhau ra cửa đi dạo hơn, ánh mắt của con gái luôn giống nhau, còn có thể cùng nhau thảo luận. Nhưng Cố Lẫm vừa mới giúp cô xong, cô không nỡ từ chối.
Mắt thấy đôi mắt của tiểu nha đầu không ngừng mà nhìn về phía Mạnh Hiểu Viên, Cố Lẫm nhấp môi mỏng một cái, ánh mắt lạnh buốt mà liếc nhìn Mạnh Hiểu Viên một cái.
Mạnh Hiểu Viên giật mình một cái, thân thể so với đầu óc còn phản ứng nhanh hơn, ngáp một cái, "A, tớ hơi mệt rồi, về phòng học nằm trong chốc lát, Niệm Niệm tạm biệt!" Nói xong nhanh như chớp mà chạy đi.
Lông mày Cố Lẫm khẽ nhếch, vừa lòng mà mở miệng, "Niệm Niệm, đi thôi."
Nhan Niệm Niệm không nói gì đi theo anh ra ngoài cổng trường.
Ngoài cổng trường có không ít cửa hàng nhỏ, nhiều nhất là ăn vặt cùng cửa hàng bán đồ trang sức, bán quần áo cũng có một hai nhà, Nhan Niệm Niệm muốn tùy tiện mua một bộ ở cửa hàng để thay, Cố Lẫm lại mang chìa khóa xe ra.
"Anh Lẫm, không cần phiền toái như vậy đi? Chỉ cần tùy tiện mua một bộ ở cửa trường học chắp vá một chút là được rồi."
"Không được." Giọng điệu Cố lẫm kiên định: "Quần áo ở những cửa hàng nhỏ này chất lượng không tốt, không rõ nguồn gốc tuyệt đối không thể mặc."
Anh nhìn tiểu nha đầu không quá tình nguyện lên xe, sửa lời nói: "Nếu không anh mang em về nhà đi thay quần áo?"
Nhan Niệm Niệm lắc đầu, "Quên đi, về nhà quá xa, chúng ta đi cứ hàng ở gần đây mua một bộ đi."
Cố Lẫm kéo ra cửa xe, "Yên tâm, khoảng cách mười phút xe thôi."
Đối với tình huống xung quanh trường học có lẽ Nhan Niệm Niệm hiểu biết một ít, nghĩ nghĩ, không nhớ rõ trong khoảng cách mười phút xe có cái cửa hàng trang phục gì.
Chờ Cố Lẫm dừng xe lại, cô ngẩng đầu vừa thấy, khóe miệng giật một chút.
Có phải cô tiêu tới hai mươi vạn mua đàn cho Cố Lẫm ảo giác, cho rằng cô rất có tiền?
Ba cô là đi làm ở học viện nghiên cứu thực vật, lấy chính là tiền lương, cũng may trong nhà chỉ có hai người, ba là loại hình của một con mọt sách, ngày thường cũng không tiêu tiền, bản thân cô đi học tiêu phí cũng không nhiều lắm, tất cả tiền cô tiêu phần chính là do dương cầm cùng đàn ghi
-ta, học âm nhạc chính là như vậy, đến lấy lòng nhạc cụ.
Cho nên, cô bỏ ra hai mươi vạn mua một cây đàn âm sắc tốt nhất được, lại luyến tiếc tiêu vài trăm đi mua một chiếc áo sơ mi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!