Edit: @Lệ Diệp.
Cố Lẫm lại "Ừm" một tiếng, lại không có buông cánh tay ra.
Cô thơm thơm, mềm mại, thân mình nhỏ làm ổ ở trong lồng ngực anh, anh luyến tiếc buông ra.
"Cố, Cố Lẫm?" Trong lòng Nhan Niệm Niệm càng thêm bất an, hơi giãy giụa một chút.
Lúc này đây, Cố Lẫm chậm rãi buông lỏng cô ra, anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt đen sì nặng nề.
Nhan Niệm Niệm cảm thấy anh ôm đến mức thời gian có chút dài, dường như cố ý không chịu buông bản thân cô ra, vốn dĩ muốn nói bóng nói gió mà nhắc nhở anh một câu, lại đột nhiên phát hiện bên tai anh có chút hồng.
Không biết sao, nhớ tới kiếp trước người này vì cô mà giết người, còn hy sinh cả bản thân mình, lại từ trước tới nay không có nói qua với cô một tiếng "Thích", thậm chí cũng chưa từng lộ ra ý nghĩ khác, trong lòng Nhan Niệm Niệm mềm nhũn, muốn trách móc lại nói không nên lời.
Đầu sỏ gây tội là Cố Liêu lúc này mới phát hiện Cố Lẫm cũng ở trong phòng, sợ tới mức sắc mặt cũng trắng bệch, một câu cũng không dám nói, xoay người cất bước liền chạy.
Cố Lẫm duỗi cánh tay dài ra, một tay bóp lấy sau cổ Cố Tiêu, âm thanh lạnh lẽo độc ác: "Xin lỗi!"
Cố Tiêu liều mạng giãy giụa, hai cái cánh tay giơ về phía sau muốn kéo tay Cố Lẫm ta, thế nhưng cậu ta quá béo, dùng sức như thế nào cũng không với tới Cố Lẫm.
Bộ dáng của cậu ta quá chật vật, Nhan Niệm Niệm "Xì ——" cười ra tiếng, cô làm sao lại liên tưởng tới con mèo to ú mập cô xem trên video, cũng là số kiếp bị người bóp ở sau cổ, liền thành thành thật thật mà nằm sấp xuống.
Cố Tiêu nghe thấy tiếng cười của cô, nhất thời bực lên, cũng không rảnh lo sợ hãi, thét chói tai: "Chị cười cái gì? Không biết xấu hổ hỏi chị gái muốn một số tiền đáng kể, làm cho chị gái cũng tức giận đến khóc, chị còn có mặt mũi mà cười? Đồ chó! Ngày mai chị liền cút ra ngoài cho tôi!"
Vẻ mặt Cố Lẫm hung ác nham hiểm, ngón tay thon dài đột nhiên dùng sức, tiếng kêu của Cố Tiêu kẹt ở trong cổ họng.
"Cố Lẫm!" Nhan Niệm Niệm rất sợ anh bóp Cố Tiêu cho tới ngạt, vội vàng tiến lên, "Mau buông ra."
Tinh thần Cố Lẫm hoảng hốt chớp mắt một cái, Cố Tiêu trước mắt giống như thu nhỏ, có lẽ chỉ có bộ dáng ba bốn tuổi, kiêu ngạo ương ngạnh, ở nhà hoành hành ngang ngược, chạy đến tầng bốn đem phòng anh làm cho hỏng bét, càng đáng giận chính là, đem khung ảnh trên bàn của đánh nát, người mẹ ở trong ảnh chụp bị nước vẩy vào, người phụ nữ ôn nhu xinh đẹp kia biến thành một đoàn đen tuyền.
Anh tức giận mà giáo huấn Cố Tiêu.
Cố Tiêu thét chói tai: "Anh tính là cái gì, đồ chó! Người quái dị! Anh lại không phải là mẹ của tôi sinh ra, anh cút khỏi cái nhà này cho tôi!"
Anh tức giận mà bóp lấy cổ Cố Tiêu.
Anh cũng không có dùng sức, chỉ là hù dọa cậu ta một chút, cho nên Cố Tiêu còn có thể phát ra tiếng thét chói tai vang tận mây xanh. Cậu ta thét chói tai đưa Cố Đồng Bằng cùng Liễu Như Chân tới, mẹ kế luôn luôn đối xử ôn nhu thân thiết với anh thay đổi sắc mặt, mà người cha xin gì được nấy ngoan ngoãn phục tùng đi lên chính là một cái tát, ánh mắt hung ác nhìn anh giống như kẻ thù, anh chưa từng có gặp qua người cha ôn tồn lễ độ lại lộ ra vẻ mặt đáng sợ như vậy.
Môi mỏng của Cố Lẫm hơi nhếch lên, trong con ngươi đen như là thấm hàn băng, không những không có buông ra, ngược lại càng dùng sức.
Mắt thấy sắc mặt Cố Tiêu bắt đầu trắng bệch, Nhan Niệm Niệm sợ hãi, cô nhớ tới kiếp trước Cố Lẫm một dao đâm vào Liễu Như Chân tàn nhẫn nhanh gọn, nhìn trong con ngươi đen thất vọng cùng bị thương, trong lòng vừa chua xót lại đau.
Cô ôm chặt cánh tay của Cố Lẫm, đôi mắt trong suốt thuần khiết cầu xin mà nhìn anh, nhẹ giọng nói: "Anh trai! Đừng như vậy!"
Cánh tay mềm mại của thiếu nữ dán vào thân thể, bên tai là tiếng cô nhẹ giọng gọi "Anh trai", Cố Lẫm chậm rãi phục hồi tinh thần lại, mắt đen một lần nữa tụ tập, ở trong con ngươi xinh đẹp màu hổ phách của thiếu nữ, thấy được bóng dáng của bản thân.
"Anh trai, buông cậu ta ra, được không?" Ngón tay nhỏ trắng nõn của Nhan Niệm Niệm nhẹ nhàng mà bao phủ ở trên mu bàn tay của anh.
Ngón tay của Cố Lẫm buông lỏng ra.
Cố Tiêu đột nhiên cong lưng, một hồi ho khan kịch liệt. Cậu ta giống như bị dọa choáng váng, thật vất vả hơi thở mới thông, cũng không vội mà chạy trốn, trong miệng lẩm bẩm mà nhắc mãi: "Đồ chó! Cút đi!"
Nhan Niệm Niệm hơi hơi mỉm cười, "Cậu biết không, hai chúng tôi đề là do Liễu nữ sĩ sinh, cậu mắng tôi là đồ chó, chính cậu lại là cái gì? Liễu nữ sĩ lại là cái gì?"
Cố Tiêu hoàn toàn không nghĩ tới còn có chuyện này, trợn mắt há hốc mồm, "Chị, chị sao có thể là do mẹ tôi sinh?!"
"Không hơn đâu!" Nhan Niệm Niệm cười tủm tỉm mà nói: "Cậu với Cố Dao chỉ là sinh cùng một mẹ, lại không phải sinh cùng một ba, các người xem như là cùng mẹ khác cha. Chính là tôi với Cố Dao nha, lại là cùng một mẹ cùng một ba, cùng mẫu cùng phụ đó. Cậu "chị gái, chị gái" mà gọi cô ta, lại không biết, cô ta có quan hệ với tôi, so với cậu còn muốn thân cận hơn đó."
"Này, đây là......" Cố Tiêu đếm trên đầu ngón tay, tính toán nửa ngày, cuối cùng hiểu rõ quan hệ trong đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!