Chương 9: (Vô Đề)

''Đây là báo cáo nhiệm vụ lần này."

Một mình Mắt Kính trở về báo cáo nhiệm vụ.

Không còn cách nào khác, đến cuối cùng, anh ấy vẫn không thể thuyết phục được Kiều Thời.

Ngay cả khi anh ấy muốn nói ra tên của mình cũng bị Kiều Thời ngăn lại, thái độ không muốn dính líu gì nữa rất rõ ràng.

Đội trưởng Lý Văn vừa xem báo cáo nhiệm vụ, vừa ngẩng đầu nhìn Mắt Kính: ''Báo cáo của cậu viết nghiệp dư quá rồi đấy, chữ nào chữ nấy đều là "tôi nghi ngờ", "tôi phỏng đoán", thể hiện sự chuyên nghiệp của cậu xem nào!"

Mắt Kính gãi đầu: ''Nhưng tôi thật sự không hiểu rõ mà!"

Anh ấy không phân biệt được rốt cuộc Kiều Thời là người mới thiên tài hay là cao thủ cấp thần.

Mấy lời Kiều Thời nói cũng kỳ lạ. Ví dụ như khi đối mặt với lời chiêu mộ hết mình của Mắt Kính, giọng điệu cô có hơi dao động, nói gì mà "Chờ tôi cày đến cấp cao nhất rồi sẽ cân nhắc gia nhập với các anh."

Cấp cao nhất gì chứ? Cô đang chơi game gì à?

Sau đó Kiều Thời lại nói: "Tiền bối Mắt Kính, năng lực của tôi hoàn toàn không thể so sánh với anh được. Phải như anh mới được coi là kỹ năng thần thánh! Bất kể là tài xế hay là con ma tóc dài đều bị anh làm cho nhiễu loạn. Nếu không có anh, có lẽ tôi đã chết rồi!"

Mắt Kính rất hoang mang: "Hả? Đó là do tôi làm sao?"

Anh ấy cảm thấy năng lực của mình không thể nào đạt đến trình độ đó.

Nhưng ngay cả Kiều Thời cũng nói chắc chắn như vậy, liệu có khả năng nào đó, lúc nãy anh ấy đã phối hợp với Kiều Thời hoàn thành nhiệm vụ mà ngay cả bản thân anh ấy cũng không nhận ra không?

Tiềm năng của anh ấy đã được khai phá rồi sao?

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Mắt Kính bắt đầu trở nên nghiêm túc, anh ấy đẩy gọng mắt kính lên: ''Đội trưởng, thực lực của tôi đã tiến bộ vượt bậc, vị trí đội trưởng này có phải nên đổi người rồi không?"

Lý Văn lập tức đứng dậy, vỗ vỗ vào ghế của mình: ''Lại đây lại đây, cậu ngồi đi! Đống tài liệu này, cậu xử lý giúp tôi nhé, còn có hai cuộc họp vào buổi chiều, cậu cũng tham gia luôn đi."

Anh ta chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi!

Mắt Kính vội vàng đổi giọng: ''Tôi nói đùa thôi. Dù thực lực của tôi có tiến bộ thế nào cũng không thể sánh bằng anh được, đức cao vọng trọng. Vị trí đội trưởng này ngoài anh ra không ai xứng đáng hơn."

Tuy nhiên, anh ấy vẫn khá đắc ý: Trước đây Lý Văn còn chê bai quy trình tuyển dụng của anh ấy có bug, bây giờ xem ra, sao có thể gọi là bug được? Đây gọi là phần thưởng ẩn giấu đấy!

Haiz, mấy người đồng đội của anh ấy đúng là thiếu nhận thức về thực lực thật sự của anh ấy, cứ lải nhải cái gì mà bug với không bug. Xem đi, anh ấy vừa gặp Kiều Thời thì bất kể là thực lực hay tiềm năng đều được công nhận đầy đủ rồi đấy!

Ngựa tốt nghìn dặm, phải gặp được Bá Nhạc mới nhận ra được!

Lý Văn thấy tên Mắt Kính này đang tự mãn quá mức sắp tung hô bản thân lên tận trời mây đến nơi, dứt khoát giao luôn nhiệm vụ tiếp theo cho anh ấy, phụ trách việc liên lạc với Kiều Thời sau này.

Ở một nơi khác, Kiều Thời đang nằm trên giường suy nghĩ miên man.

Sau khi ra khỏi giới vực, ký túc xá đã đóng cửa từ lâu. Cô vào quán net ngủ tạm một đêm, một là vì rẻ, nếu từ bỏ công việc liều mạng này, cô lại trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi. Hai là nơi đông người qua lại khiến cô cảm thấy an toàn hơn khi tinh thần vẫn còn hoảng loạn.

Sáng sớm hôm sau cô mới trở về ký túc xá để ngủ bù, nhưng cũng không ngủ được. Thế giới quan sụp đổ, hiển nhiên không phải là chuyện có thể nhanh chóng khôi phục lại được.

Mắt Kính có nói với cô, những người đã từng vào giới vực sẽ dễ dàng thu hút giới vực hơn, trốn tránh cũng vô ích.

Nhưng Kiều Thời vẫn làm như vậy.

"Xác suất gặp giới vực cao hơn" là vấn đề của xác suất. Chỉ cần cô đủ nhát gan, biết đâu có thể tránh xa những thứ đáng sợ đó?

Hơn nữa, trốn tránh được một ngày là có thể "bào" thêm một ngày phần thưởng của hệ thống. Trốn được ngày nào hay ngày đó!

Chỉ tiếc mỗi công việc lương cao kia...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!