Chương 8: (Vô Đề)

Kiều Thời đắn đo một hồi giữa hai lựa chọn là đồng ý hay từ chối.

Là một sinh viên đại học được nhà trường đào tạo hàng loạt, cuối cùng tính phục tùng vẫn chiếm ưu thế, cô ngại từ chối: ''Vậy thì... được rồi."

Mắt Kính không nhận ra sự miễn cưỡng của cô. Cao thủ thì phải có sự dè dặt của cao thủ, không dễ dàng ra tay, đây không phải là chuyện hết sức bình thường sao?

"Đến trạm làng đại học."

Đây là điểm dừng mà bọn họ lên xe, cũng là điểm dừng mà bọn họ phải xuống xe.

Theo lời nhắc nhở của giọng nói điện tử, vị cao thủ Kiều Thời tự cho mình là trâu ngựa trong mắt Mắt Kính buộc phải hoàn thành mảnh ghép cuối cùng của nhiệm vụ này.

Nhìn cô bước về phía trước, Mắt Kính cảm thấy tim mình như treo lơ lửng trên cổ họng.

Mặc dù dáng vẻ bình tĩnh của Kiều Thời khiến người ta yên tâm, nhưng dù sao đây cũng không phải chuyện thuận miệng là nói ra được.

Đáng tiếc thực lực của anh ấy có hạn, vào lúc này không giúp được gì. Anh ấy hạ quyết tâm, lát nữa phải học hỏi thật kỹ, được đi cày map cùng cao thủ cấp bậc này đã là một cơ hội hiếm có.

Có thể là vì bác tài đã đưa thẻ VIP cho Kiều Thời, hoặc cũng có thể là ông ta vẫn mong cô gửi tặng cờ thi đua, tóm lại quá trình Kiều Thời xin lộ trình tuyến đường xe buýt chạy qua diễn ra vô cùng suôn sẻ, không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Tài xế chỉ cần gật đầu, thông tin lộ trình lập tức hiện lên trên thẻ xe buýt của Kiều Thời.

Điều này cũng gần giống với những gì Kiều Thời tưởng tượng, tóm lại phần khó khăn nhất là quá trình đối mặt trực tiếp với quái vật.

Thế nhưng Mắt Kính lại ngây người. Anh ấy nói muốn học hỏi cách thức vượt ải của cao thủ, song tình huống trước mắt này, anh ấy học cái gì đây?

"Bác tài, cho tôi xin một bản đồ lộ trình tuyến xe buýt này được không?"

Chỉ đơn giản một câu nói như vậy, sau đó tài xế thật sự đưa bản đồ lộ trình cho cô.

Anh ấy đâu phải người câm, những lời này anh ấy cũng nói được mà! Nhưng mà Mắt Kính vô cùng hoài nghi, nếu những lời này do anh ấy nói ra, kết cục cuối cùng chắc chắn là cái chết. Anh ấy tự an ủi bản thân, chênh lệch thực lực quá lớn, không hiểu được cách làm của Kiều Thời cũng là chuyện bình thường.

Mắt Kính im lặng xuống xe theo Kiều Thời, giống như lúc anh ấy im lặng lên xe cùng cô, nhưng rõ ràng tâm trạng đã có sự thay đổi một trời một vực so với lúc ban đầu.

Trong chớp mắt, chuyến xe ma quái đã biến mất không còn tăm hơi, như thể chưa từng xuất hiện.

Hơn một giờ sáng. Đường phố vắng tanh, cũng không có chiếc xe nào khác đi qua, cứ như hai người đột nhiên xuất hiện ở đây vậy.

Mắt Kính hơi thất thần.

Vượt qua giới vực này... quá dễ dàng rồi.

Tuy rằng độ khó của chuyến xe ma quái vốn chỉ ở mức trung bình thấp, cứ làm theo từng bước chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Nhưng đánh giá độ khó chỉ là một phương thức đánh giá của bộ phận dọn dẹp, ai mà đoán trước được hết những biến số trong giới vực chứ?

Tình hình trên xe thực sự đã vượt ngoài dự đoán của Mắt Kính, rõ ràng đã sắp đi theo hướng mất kiểm soát. Kết quả là, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Cứ như thể anh ấy chỉ tham gia một chuyến xe buýt bình thường thôi.

Nếu phải nói, trong cả quá trình thực hiện nhiệm vụ lúc nào vất vả nhất thì có lẽ là việc anh ấy phải gõ bàn phím lách cách suốt buổi, mười ngón tay có hơi đau.

Nghĩ một hồi, Mắt Kính vẫn không nhịn được, mong muốn học hỏi được gì đó từ Kiều Thời: ''Tôi có thể hỏi một chút, làm thế nào để tài xế kia vui vẻ giao ra bản đồ lộ trình được không? Cô không tiện nói cũng không sao!"

Trong lòng anh ấy đã có một vài suy đoán, năng lực của Kiều Thời thiên về ngôn linh hoặc đạo cụ hệ khống chế. Thế nhưng, nếu như tài xế bị khống chế thì không thể hoàn toàn không có cảm giác được, mà hình như ông ta cũng không có dấu hiệu tức giận?

Kiều Thời đâu có gì không tiện. Vấn đề duy nhất là, hình như cô không có kinh nghiệm gì để chia sẻ?

Tuy nhiên, là sinh viên đại học mà, có ai chưa từng cố học coi như vớt vát cho qua môn đâu? Có ai mà chưa từng viết vài bài luận văn toàn những lời vô nghĩa?

Cô nhanh chóng sắp xếp ngôn từ, nghiêm túc chia sẻ: ''Bí quyết của tôi là đối xử tốt với mọi người. Chẳng lẽ tài xế không phải là người sao? Được rồi, ông ta thật sự không phải là người. Nhưng, chúng ta cũng nên tôn trọng ông ta!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!