Chương 7: (Vô Đề)

Mắt Kính vẫn ngồi yên tại chỗ, ánh mắt lo lắng dõi theo từng diễn biến. Khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt, anh ấy gần như không dám tin vào mắt mình.

Việc tài xế gào khóc than thở đã đủ hoang đường lắm rồi.

Một con quái vật như ông ta, sao có thể bị mua chuộc chỉ bởi một đôi găng tay cao su?

Thế nên khi thấy ông ta trở mặt, Mắt Kính không hề bất ngờ.

Nhưng ngay sau đó, mọi chuyện lại rẽ theo một hướng vượt ngoài dự tính của anh ấy. Dù nhìn thế nào cũng thấy giống như tài xế đang ra sức lấy lòng Kiều Thời!

Khoan đã! Để anh ấy suy nghĩ lại chút đã: Hóa ra chỉ cần một đôi găng tay cao su và một tấm cờ thi đua là có thể mua chuộc boss của cả một giới vực sao?

Trời ạ, nếu biết trước như vậy, anh ấy đã mang theo cả một kho găng tay và cờ thi đua rồi! Ai thèm mất công đánh quái nữa?

Tài xế hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ của một tên tép riu như Mắt Kính.

Vì sao ông ta bỗng dưng quan tâm đến cờ thi đua như vậy ư? Lý do rất đơn giản, chuyện Kiều Thời sở hữu một đôi găng tay đặc biệt như thế này chắc chắn không phải trùng hợp.

Cứng rắn không được, vậy đổi sang lấy lòng Kiều Thời thôi. Ai nói quái vật thì không biết thuận theo thời thế?

Găng tay đã đặc biệt như vậy, thì cờ thi đua sẽ như thế nào?

Chắc chắn phải giành lấy cho bằng được!

Đến khi Kiều Thời ngơ ngác ngồi trên ghế VIP, đầu óc cô vẫn còn hơi mơ hồ.

Bác tài thay đổi thái độ một cách đột ngột thế này, rốt cuộc là do cô hiểu lầm hay thực sự có điều gì đó mà cô không biết?

Ngay lúc này, hệ thống hiện ra theo lời triệu hồi của cô, giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ: "Ký chủ, có vấn đề gì sao?"

Kiều Thời không rõ nó thực sự không nhận ra có gì bất thường hay chỉ đang giả vờ, điều này càng khiến cô cảm thấy nó vô cùng đáng ngờ.

"Vừa rồi thực sự không phải do bà động tay động chân chứ? Ông ta đã định ra tay với tui rồi! Nhưng bỗng dưng lại đổi ý…"

Hệ thống vẫn đáp bằng giọng điệu bình thản đến mức không thể bắt lỗi: "Ký chủ à, thay vì đoán già đoán non về suy nghĩ của người khác, chi bằng nhìn vào kết quả đi. Kết quả là đối phương không hề làm hại cô, đúng không?"

Nhìn kết quả cái méo gì?!

Nếu cô chết ngay tại chỗ thì làm sao mà nhìn thấy kết quả nữa?

Hệ thống không bận tâm đến sự phẫn nộ của cô, giục Kiều Thời trả lời tài xế: "Xin cô hãy yên tâm, thế giới này không hề có quá nhiều ác ý với cô. Khi cô dành sự quan tâm cho người khác, người khác cũng sẽ quan tâm cô. Giờ thì, hãy tiếp tục duy trì mối nhân duyên này đi!"

Ai muốn duy trì nhân duyên với một con quỷ chứ?!

Kiều Thời cố nuốt hết những lời mắng chửi đã tràn ra đến miệng ngược trở lại.

Thật lòng mà nói, cô hoàn toàn không muốn hứa hẹn chuyện tấm cờ thi đua này. Lý do quá rõ ràng, dính líu quá nhiều đến quái vật không bao giờ là chuyện tốt. Vốn dĩ ngay khi thốt ra câu đó, cô đã hối hận rồi.

Nhưng giờ đây, trong lòng cô lại nảy ra một suy nghĩ, hình như khi cô làm theo cách "trị liệu" mà hệ thống nói thì độ an toàn có vẻ khá cao nhỉ?

Cân nhắc lợi hại xong, Kiều Thời đành đưa ra quyết định: "Được thôi, ông để lại thông tin liên lạc đi. Sau khi về tôi sẽ gửi cờ thi đua cho ông."

Tài xế và hệ thống như hổ rình mồi, cô thực sự không còn lựa chọn nào khác.

Tài xế vui mừng ra mặt, lập tức lấy ra một tấm thẻ trông giống như thẻ xe buýt đưa cho Kiều Thời. Chỉ có điều, mặt thẻ có màu đen sẫm, trông không giống bất kỳ loại thẻ xe buýt nào mà cô từng thấy.

Ngay khi cô cầm lấy tấm thẻ, một luồng thông tin tự động hiện lên trong đầu: Người sở hữu tấm thẻ này có thể đón chuyến xe buýt này tại bất kỳ địa điểm nào. Quẹt thẻ, tức là đã thanh toán.

Nhờ vào những kiến thức mà Mắt Kính đã phổ cập, Kiều Thời biết không ít về những điều liên quan. Lúc cô và những người khác lên chuyến xe ma quái này, thời gian và địa điểm quẹt thẻ đều rất quan trọng. Bởi vì nó nằm đúng vào giao điểm giữa thực tại và giới vực, nên khi họ sử dụng thẻ xe buýt của thế giới thực, hệ thống mới tự động coi họ là đã mua vé.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!