Chương 50: (Vô Đề)

"Nó thơm quá." Đầu lâu nhỏ đưa ra một câu đánh giá khách quan, rồi lại hít hít thứ nước dãi không hề tồn tại.

Mặt dây chuyền đầu lâu nhỏ là sản phẩm do hệ thống tạo ra, các ngôn từ ác ý sẽ bị tắt tiếng. Nhưng từ "thơm quá" theo đánh giá của hệ thống hoàn toàn thuộc về đánh giá tích cực, nên tất nhiên sẽ không bị ảnh hưởng.

Tiếc là con game chỉ có có thể cảm nhận được ác ý dày đặc.

Cũng có thể là cảm giác đói.

Kiều Thời tốn rất nhiều công sức, cuối cùng mới kéo được đầu lâu nhỏ ra khỏi màn hình.

"Ta ngửi tí thôi chứ không ăn." Tử Thần cam đoan chắc như đinh đóng cột.

Đây cũng là lần đầu tiên Ngài gặp giới vực như vậy, sao mà không tò mò cho được?

Nói chung, giữa hai giới vực, rất khó chung sống với nhau lâu dài ở cùng một khu vực.

Trong lễ đăng cơ lần trước, người xem chỉ ở lại đây trong thời gian ngắn. Nếu ở lại đó quá lâu, cho dù cả hai bên không đánh nhau thì sự dung hợp và nuốt chửng vẫn sẽ xảy ra.

Đó là quy luật tự nhiên. Một nơi sao có thể có hai không gian cho bạn chiếm cứ được? Bạn cho rằng mình đang làm xiếc chồng người ư?

Chuyện này cũng giống với việc Kiều Thời gần như không bao giờ mang đầu lâu nhỏ ra ngoài. Tử Thần chính là hiện thân của vương quốc mục nát, nếu Ngài ở bên ngoài quá lâu, đương nhiên phần không gian thực kia cũng sẽ bị vương quốc mục nát cắn nuốt.

Nhưng Tử Thần có thể cảm giác được, chỉ cần Ngài không ăn luôn con nhỏ này thì con game này thực sự có thể tồn tại lâu dài ở vương quốc mục nát.

Bởi vì có thể nói, tuy con game này đang ở vương quốc mục nát nhưng không thực sự chiếm được không gian. Suy cho cùng nó vẫn đang ở thế giới 2D.

Ây dà, nếu đã là [Game], vậy vừa hay để ông đây chơi thử xem sao!

Tử Thần đã nghĩ như vậy đó.

Nước mắt con game rơi tí ta tí tách. Nó hối hận quá! Sao nó phải tồn tại dưới hình thức của trò chơi chứ?

Giờ phút này, nó đã hiểu được nỗi đau khổ của những người đầu thai nhầm chỗ, chọn sai ngành, vào nhầm nghề rồi.

Khóe mắt Kiều Thời cũng ngấn lệ.

Tức quá, cô đã giúp bộ phận dọn dẹp tìm được cách thức "định hướng và bồi dưỡng năng lực" nhưng tại sao bản thân cô vẫn là một người không có năng lực chứ? Chuyện này nói ra ai mà tin được!

Nhất định phải bắt bộ phận dọn dẹp tăng thêm tiền thưởng, như thế mới đền bù được những tổn thất của cô!

Nhưng nghĩ đến chuyện sau này người mới sẽ đến đây huấn luyện, có thêm một hạng mục khiến họ vui vẻ, Kiều Thời cũng cảm thấy trong lòng có phần an ủi.

Trước đó cô đã phải ăn quả đắng trên sân huấn luyện, hy vọng về sau mọi người cũng được ăn nhiều hơn một chút!

Cái này là quà tặng của tiền bối đó.

Điều chỉnh độ khó thì sao nhỉ?

Nếu Kiều Thời đề xuất yêu cầu này, trò chơi sẽ đáp ứng.

Nhưng cô không đề xuất.

Mắt Kính, Trương Vi, Lý Văn… tất cả mọi người như thể không hẹn mà cùng quên mất vụ này.

Ái chà, đây đều là vì nghĩ cho người mới đó!

Giới vực rất nguy hiểm. Bọn họ hỗ trợ giảm bớt độ khó của game, không lẽ cũng phải hỗ trợ giảm bớt độ khó của các giới vực nữa ư? Khiến người ta hiểu lầm "giới vực cùng lắm chỉ đến mức đấy" là hành động vô trách nhiệm đối với sinh mạng của người mới!

Đúng lúc này, Trần Linh vừa ấn vào cục u sau gáy vừa đi về phía Kiều Thời: "Cảm ơn cô đã cứu chúng tôi ra ngoài…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!