Chương 48: (Vô Đề)

Trò chơi nhận ra mình bị đùa giỡn, ngay khoảnh khắc ấy, kết nối giữa Kiều Thời và thế giới bên ngoài lập tức bị cắt đứt.

Toàn bộ sảnh game rơi vào một sự im lặng kỳ lạ, giống hệt tình thế căng thẳng hiện tại.

Chỉ có thời gian vẫn lặng lẽ trôi.

Thời gian nghỉ ngơi an toàn chỉ có 5 phút.

Người của bộ phận kế hoạch không nhịn được, lên tiếng trước: "Ờm, tiếp theo chúng ta tính làm gì? Vừa nãy con game cũng thử lôi kéo chúng tôi, muốn chúng tôi chống lại hai người đấy..."

Người của bộ phận kế hoạch cứ đi theo sát Trần Linh, trông giống hệt một cái đuôi nhỏ. Nhưng thực tế, anh ta không phải dạng chỉ biết hùa theo mà là người có đầu óc, biết đánh giá tình hình nên mới có thể đi theo Trần Linh đến bây giờ.

Hiện tại, có vẻ phe con người đang chiếm ưu thế hơn.

Nhưng điều đó không có nghĩa là trò chơi đã hoàn toàn thất bại.

Chừng nào họ còn mắc kẹt trong game thì vẫn phải chịu sự kiềm chế của nó.

Trần Linh đã thẳng thừng từ chối lời mời của game, nó cũng không đe dọa gì, chỉ lạnh lùng nói một câu: "Chúc mấy người có một vòng chơi vui vẻ."

Câu nói này có hàm ý rất sâu xa, kiểu dạng như: Tôi không làm gì được Kiều Thời và Mắt Kính, chẳng lẽ còn không xử lý được hai người ư?

Trò chơi có thể cung cấp viện trợ cho họ, điều đó có nghĩa là nó cũng có thể gây khó khăn cho họ.

Rõ ràng, chủ nhân của giới vực này vẫn còn rất nhiều quân bài trong tay.

Người của bộ phận kế hoạch tin tưởng phán đoán của Trần Linh, nhưng anh ta vẫn hy vọng có thể loại bỏ một vài rủi ro tiềm ẩn. Ví dụ như, trước khi đến lượt họ tham gia vòng chơi tiếp theo, trò chơi đã hoàn toàn sụp đổ chẳng hạn?

Theo mỗi vòng chơi, tất cả người thử nghiệm đều phải tham gia ít nhất một trận. Nhưng thứ tự tham gia lại không bị giới hạn.

Ở vòng trước, trước khi Kiều Thời xuất hiện, Trần Linh và người của bộ phận kế hoạch đã hoàn thành trận đấu của họ. Vậy nên ở vòng kế tiếp, họ có thể đẩy trận đấu của mình xuống sau Kiều Thời và Mắt Kính.

Nhưng vấn đề lớn nhất là, chỉ thêm một vòng chơi nữa, liệu Kiều Thời và Mắt Kính có thể hoàn toàn phá hủy giới vực này không?

Đám Kiều Thời không dám chắc họ có thể làm được chuyện này.

Khe nứt trong không gian đã hiện rõ nhưng nó không phải thanh máu, chẳng thể phản ánh việc trò chơi còn cầm cự được bao lâu.

Họ chỉ biết cách làm hiện tại có hiệu quả. Nhưng khi bản thể của Lốc xoáy chưa chịu lộ mặt thì họ chỉ có thể từ từ bào mòn nó từng chút một…

Dĩ nhiên, Kiều Thời cũng hiểu nỗi lo của người thuộc bộ phận kế hoạch là hoàn toàn hợp lý.

Hoặc nói đúng hơn, "nỗi lo của người thuộc bộ phận kế hoạch" chính là một trong những quân bài mà trò chơi có thể lợi dụng.

Hiện tại, Trần Linh và người của bộ phận kế hoạch đã chọn đứng về phía con người. Nhưng nếu Kiều Thời và Mắt Kính tỏ thái độ kiểu "sống chết của hai người đó không quan trọng", vậy thử đoán xem hai người họ có quay xe không? Họ có đổi ý, quay sang nhận lời dụ dỗ của con game không?

Hy sinh bản thân, mãi mãi là một quyết định khó khăn.

Kiều Thời biết đây không phải lúc để thử thách lòng người.

"Chúng tôi không thể đảm bảo điều đó. Vậy nên tôi có một đề nghị, bốn người chúng ta lập thành một đội, cùng nhau hỗ trợ, thế nào?"

Nếu Trần Linh và người của bộ phận kế hoạch tự vào trận, dù họ bị thương hay chết đi, Kiều Thời và Mắt Kính ở sảnh game cũng chẳng giúp được gì. Nhưng nếu cùng vào trận, bọn họ mới có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Ánh mắt Trần Linh lóe lên: "Cô không sợ chúng tôi đã ngầm nhận lời của con game rồi quay sang hại hai người à?"

Lúc Lốc xoáy dụ dỗ họ, Kiều Thời và Mắt Kính đều chưa kịp quay lại từ trò chơi. Họ từ chối chỉ là lời nói một phía từ người của bộ phận kế hoạch mà thôi.

"Thứ nhất, nếu hai người đã đồng ý, trò chơi đâu cần phải tức tối như thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!