Chương 44: (Vô Đề)

Trương Vi có vẻ bình tĩnh hơn Kiều Thời rất nhiều: Hả? Người gặp chuyện là Mắt Kính à? Vậy thì không sao rồi.

Cảm nhận được sự chột dạ của Kiều Thời, cô ấy còn tốt bụng an ủi: "Không có gì nghiêm trọng đâu. Anh ấy là trạch nam, chắc hẳn rất thích thế giới 2D. Biết đâu đây lại là một mối duyên trời định thì sao?"

Kiều Thời cảm thấy mình nên gõ mõ điện tử để tích chút công đức, tiện thể tích chút công đức cho Trương Vi.

Không khí căng thẳng bị trò đùa cấp địa ngục của Trương Vi phá tan trong nháy mắt.

Đương nhiên, đã biết dị thường đến từ đâu, họ phải tìm cách giải quyết và đưa người trở về hiện thực.

Đội trưởng Lý Văn, Trương Vi và Tiểu Uông nhanh chóng có mặt.

Những giới vực thông thường chỉ cần giao cho Kiều Thời và đồng đội xử lý là đủ. Nhưng một giới vực thuộc loại hoàn toàn mới, Lý Văn tuyệt đối không thể xem nhẹ.

Hơn nữa, Lý Văn là một thầy phong ấn, lúc này rất cần đến năng lực của anh ta ở hiện trường.

Giới vực này quá đặc biệt, thậm chí ngay cả "Không gian" cũng không tồn tại.

Nếu chỉ dựa vào Kiều Thời và Trương Vi thì ngay cả cửa vào giới vực cũng không thể tìm thấy. Thầy phong ấn không chỉ biết phong ấn, độ nhạy bén của họ với sự biến đổi không gian là điều mà những người có năng lực khác khó có thể so sánh được.

Sự tương tác giữa giới vực và hiện thực thường sẽ để lại dao động hoặc vết nứt. Giới vực vừa mới xuất hiện là lúc dễ để lại dấu vết nhất, đây chính là thời cơ để Lý Văn ra tay. Đi theo vết nứt hoặc dao động sẽ dễ dàng tìm thấy lối ra vào của giới vực.

Lý Văn ngồi xuống vị trí của Trần Linh, trước mặt là máy tính của cô ta cùng hai chiếc điện thoại của Kiều Thời và Tiểu Uông.

Tất cả những thiết bị này đều từng có tương tác với giới vực bí ẩn kia.

Lý Văn đưa tay lướt nhẹ qua màn hình, mặc dù anh ta không hề chạm vào nhưng chúng lập tức sáng lên. Trên đó, từng dòng dữ liệu kỳ lạ nhấp nháy, lẫn với những âm thanh điện từ chói tai.

Chỉ trong giây lát, những gợn sóng vô hình lan rộng ra xung quanh. Lấy điện thoại và máy tính này làm trung tâm, dị tượng bắt đầu khuếch tán khắp cả văn phòng.

Những màn hình vốn đang tắt bỗng sáng lên cùng lúc mà không cần khởi động. Nhưng chúng liên tục nhấp nháy, tựa như nguồn điện bị chập chờn. Thậm chí, một vài ổ cắm còn phát ra tia lửa điện.

Tiểu Uông sững sờ nhìn cảnh tượng này: "Đỉnh vãi!"

Trước đây, dù có nghe bao nhiêu chuyện kỳ lạ, dù có đoán được Trương Vi và những người này không phải người bình thường…Song đó chỉ là anh ta tưởng tượng ra, khi tận mắt chứng kiến năng lực siêu nhiên phô bày ngay trước mặt thì lại là cảm giác chấn động hoàn toàn khác!

Tuy nhiên, Kiều Thời và Trương Vi không cho anh ta thời gian để chấn động: "Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau lại đây giúp một tay coi!"

Cảnh tượng này chỉ khiến người ngoài nghề như Tiểu Uông kinh ngạc.

Kiều Thời và Trương Vi lại nhận ra một điều quan trọng hơn là đội trưởng đang gặp khó khăn! Từ mức độ dao động của thiết bị đến sắc mặt của Lý Văn đều cho thấy quá trình truy tìm đang vô cùng bất lợi.

Trong công ty còn có máy tính của những người mất tích khác!

Mang hết đến đây đi, có thể sẽ giúp Lý Văn tạo được [Liên kết]!

Ba người hối hả ôm từng chiếc máy tính đến, cảnh tượng màn hình nhấp nháy đột ngột biến mất. Tất cả màn hình đều đứng yên tại cùng một giao diện, ngay cả những tia lửa điện chập chờn cũng hoàn toàn tắt ngúm.

Như thể thời gian ngưng đọng, không gian tĩnh lặng.

"Nhưng vẫn chưa đủ..."

Đây là lần đầu tiên Lý Văn thử truy tìm và mở ra một giới vực kiểu này.

Anh ta đã nắm bắt được một số dấu vết nhưng những thiết bị điện tử này không phải bản thể của giới vực. Chúng chỉ là công cụ kết nối giữa giới vực và thế giới thực.

Muốn tìm ra nó còn khó hơn truy đuổi kỵ sĩ không đầu lạc đường nữa!

Ít nhất kỵ sĩ không đầu vẫn để lại dấu vết, mà giới vực này lại ẩn sâu trong dòng chảy dữ liệu vô tận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!