Đáng tiếc là manh mối mà Kiều Thời đưa ra vẫn bị cắt đứt: Trong số những người mất tích khác, có những người rất biết dùng thủ đoạn trong công ty.
Bên Mắt Kính cũng đưa mà một số giả thuyết nhưng lại bị bác bỏ.
Loại cảm giác bận rộn vô ích này thật khiến người khác chán nản.
Nhưng mà trước khi bọn họ đến đây cũng đã chuẩn bị tốt tâm lý rồi. Nếu như vụ án này dễ điều tra như vậy thì đã không tới tay bọn họ, cũng đâu có nhiều "thứ bí ẩn" như vậy đâu.
Nhưng có một manh mối vẫn chưa bị cắt đứt hoàn toàn: Trương Vi đã gọi điện thoại và gửi tin nhắn cho Tiểu Uông của phòng kế hoạch kia nhưng lại không liên lạc được.
Trương Vi chuẩn bị đích thân đi tìm người.
Vì vậy, tới giờ "tan làm", ba người của bộ phận dọn dẹp bắt đầu phân ra ba đường:
Trương Vi đi điều tra tình hình của Tiểu Uông;
Mắt Kính kiểm tra lại tuyến đường hoạt động của nhân viên trước khi mất tích, thông tin Internet mà họ để lại,…
Kiều Thời được coi là "bình thường" nhất, cô chỉ ở lại tăng ca.
Không phải Kiều Thời phải tăng ca, cũng không phải là bộ phận dọn dẹp không có nhân viên giúp đỡ… chỉ là sau khi tan làm thì phân công nhau hành động, chuyện này đã được bọn họ quyết định từ lâu.
Nếu như những người mất tích ngoại trừ điểm giống nhau là cùng công ty, thì còn có điểm chung đặc biệt khác, đó là: Bọn họ mất tích khi đều ở một mình, không có người làm chứng, cũng không có trong CCTV.
Không biết phân công nhau hành động có thể điều tra ra được thứ gì khác hay không, nhưng chắc chắn có hy vọng hơn việc dính chùm vào nhau.
Không còn cách nào khác, lúc này manh mối có hạn, đám người Kiều Thời cũng chỉ có thể thử một số biện pháp khác để thử vận may.
Ở cửa nhà trọ nào đó.
Trương Vi đã gõ cửa một lúc rồi.
"Anh Uông, nếu anh có ở nhà thì hãy mở cửa ra đi. Nếu không có nhà tôi sẽ gọi chủ nhà của anh mở cửa đó."
Thật ra Trương Vi chỉ đi theo quy trình, trong lòng cô ấy đã dự tính tới trường hợp người này mất tích rồi.
Trước khi tới gõ cửa, Trương Vi đã đến văn phòng quản lý tài sản để xác nhận CCTV trước: Có thể thấy được hình ảnh Tiểu Uông về nhà, sau đó không còn thấy anh ta ra ngoài nữa.
Điều này rất phù hợp với đặc trưng của người mất tích.
Nhưng vào lúc này, Trương Vi nhạy bén thấy độ sáng của mắt mèo trên cánh cửa kia có thay đổi!
Điều này có nghĩa là, sau cửa có người đang quan sát bên ngoài…
Trương Vi lập tức đề phòng. Nếu người này là nhân viên mất tích thì tốt, còn nếu không phải người mất tích thì có rất nhiều hành động khả nghi…
Cô ấy vừa liên lạc với các thành viên trong nhóm để báo cáo manh mối, vừa bình tĩnh nhận lấy chìa khóa từ tay chủ nhà.
"Tôi sẽ đợi thêm hai phút nữa. Nếu như không có ai, chủ nhà của anh sẽ mở cửa ra giúp tôi."
Nói xong, Trương Vi mạnh mẽ mở cửa, đạp một cước đi vào!
Người bên trong đang suy nghĩ nên làm thế nào để ứng phó với mối nguy hiểm "sau hai phút", nhưng sao mà ngờ được cái gọi là "hai phút" chính là một đòn nhử? Trương Vi vốn dĩ không định cho anh ta thời gian phản ứng!
Người bên trong hoảng hốt theo bản năng muốn chạy ra ngoài. Nhưng trước mặt lại là một cái chân gạt anh ta ngã, giây tiếp theo, anh ta bị Trương Vi gắt gao đè xuống đất.
Ngay cả bản thân Trương Vi cũng hơi ngơ ngác. Gì thế? Đơn giản như vậy sao?
Cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận đánh nhau ác liệt rồi đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!