Chương 41: (Vô Đề)

Tòa nhà văn phòng bình thường. Vị trí làm việc bình thường. Công việc bình thường.

Kiều Thời nhớ rõ, không lâu trước đây, bản thân mình đã cố gắng muốn tìm một công việc như thế này.

Một giọng nói trong trẻo cắt ngang cảm xúc của cô: "Kiều Thời, Trương Vi, hôm nay hai người mới tới, trước tiên hãy làm quen một chút về cách phân phối tài khoản và quy trình làm việc trên các nền tảng của công ty chúng ta. Trước giờ tan làm gửi báo cáo tóm tắt công việc vào email của tôi."

"Vâng." Hai người vội vàng trả lời.

Kiều Thời và Trương Vi được phân công tới phòng vận hành.

Đây là công ty game rất có tiếng trong ngành, Kiều Thời và Trương Vi đều đã chơi một số game siêu hot của công ty.

Công ty có quy mô rất lớn, mất tích vài người căn bản không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của công ty. Mọi người đi làm tan tầm như thường, nhiều nhất là sau khi cơm nước xong sẽ thảo luận một chút lý do tại sao hôm nay XX không tới. Nếu ở phòng làm việc khác nhau, thậm chí còn không biết có chuyện như vậy.

Vì bộ phận dọn dẹp cố tình giữ kín, công ty cũng không muốn khiến tình tình trở nên ầm ĩ nên rất ít người biết được những chuyện liên quan đến vụ mất tích này.

Người biết được thân phận của đám người Kiều Thời chỉ có một số cấp cao hiếm có cơ hội chạm mặt, tất nhiên trưởng phòng không nằm trong số đó.

Lãnh đạo nói với họ một câu, họ liền không để ý hai thực tập sinh nhỏ kia nữa: "Các tổ làm dự án hoạt động nghỉ hè tới đâu rồi? Mười giờ sẽ mở cuộc họp báo cáo."

Nhìn thấy cả phòng đều bận rộn, lúc này lãnh đạo mới quay về văn phòng của mình.

Những thực tập sinh như Kiều Thời và Trương Vi không thuộc bất kỳ tổ hạng mục nào. Tổ nào cần nhân lực đều có thể chọn h, nên các cô cần phải hiểu rõ tình hình của từng tổ.

Điều này rất đúng ý của bọn họ, dễ dàng để hai người thu thập thông tin.

Số người mất tích ở phòng vận hành bây giờ là hai người.

Một người vừa mới mất tích vào hôm qua, một người thì mất tích trước đó 5 ngày. Hai người không cùng một tổ hạng mục.

Kiều Thời nhìn nơi làm việc của hai người cách nhau rất xa. Tư liệu cá nhân của bọn họ cũng không có điểm chung nào.

Trước mắt, tất cả người mất tích đều có chung một tình huống: Ngoại trừ chung một công ty, dường như không còn tìm được điểm chung nào khác.

Chẳng lẽ chỉ tùy tiện chọn người trong công ty? Vậy tại sao lại là công ty này?

Kiều Thời không có bấ kỳ manh mối nào.

"Kiều Thời đúng không, in giúp tôi mười bản tài liệu này."

"Trương Vi, đến phòng kế hoạch thúc giục họ làm dự án nghỉ hè."

"…"

Hoạt động nghỉ hè sắp đến, đây là một trong những thời điểm bận rộn nhất của phòng. Kiều Thời và Trương Vi mới tới, cũng nhanh chóng được phân công làm mấy việc lặt vặt, đến giờ nghỉ trưa mới có thể nghỉ ngơi.

Cũng là có chỗ tốt. Các cô và mọi người trong tổ quay như chong chóng, nhanh chóng tìm được chỗ ăn cơm.

Có mấy người ngồi trong nhà ăn. Vào thời điểm này, tất nhiên chính là thời gian tám chuyện.

"Hoàng Khánh đúng là kiêu ngạo thật, hôm qua cãi nhau với tổng thanh tra nói sẽ nghỉ việc, vậy mà hôm nay thật sự không đến luôn."

"Phía trên có người chở che cho thì thoải mái rồi. Hôm nay cũng không thấy tổng thanh tra nói gì anh ta. Kết quả công việc đều chất lên người chúng ta đây này." Đồng nghiệp cùng tổ với Hoàng Khánh bĩu môi nói.

"Được rồi, anh ta ở đây hay không thì có khác gì nhau? Anh ta không ở đây thì sẽ yên tĩnh hơn đó."

Hoàng Khánh chính là nhân viên mất tích tối qua. Bởi vì thích chơi game cho nên được gia đình sắp xếp vào phòng vận hành của công ty game này. Vào công ty chưa được 1 năm, là một tên con ông cháu cha ngày nào cũng lười biếng.

Hoàng Khánh bị mất tích sau khi tan làm về nhà tối qua. Đúng vậy, nhân viên mất tích không nhất thiết đều mất tích ở công ty.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!