Chương 39: (Vô Đề)

Kiều Thời về đến quán lẩu là tắt APP dẫn đường ngay.

Đáng mừng thay, lần này ứng dụng không làm ba cái trò xàm nữa mà đã chịu tắt.

Hệ thống không hề cho rằng đây là một "tai nạn", mà trái lại, nó xem đây là một cơ hội quan trọng để Kiều Thời "nhận thức xã hội bình thường".

"Ký chủ, cô cảm nhận được chưa? Khi cô cần giúp đỡ, có rất nhiều người sẵn sàng đưa tay ra dù cho họ không hề quen biết cô. Vì vậy khi tiếp xúc với người khác, cô cũng đừng quá hoảng sợ hay cảnh giác."

Kiều Thời: … Cảm ơn. Nhưng mấy người có từng nghĩ rằng tui không cần người khác giúp đỡ chưa?

Thôi vậy. Cô không tự tin rằng mình có thể thuyết phục hệ thống bằng logic của nó, giờ cô đã học được cách phớt lờ những lời vô nghĩa này rồi.

Ban đầu Kiều Thời chỉ định mua kính râm để tạo phong cách lạnh lùng nhưng bây giờ, trước sự xấu hổ đến mức muốn độn thổ như thế làm cô thấy cần phải mua kính râm ngay và luôn!

Nhân lúc xung quanh không ai để ý đến mình, Kiều Thời nhanh chóng lẻn ra ngoài mua kính râm và trà sữa, sau đó giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra rồi quay lại quán lẩu.

Ba người bạn cùng phòng đã ngồi vào chỗ, trông như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng khi Kiều Thời phát hiện, Sở Vân và Trần Hàm không hỏi cô tại sao lại đeo kính râm trong nhà mà chỉ cắm đầu cắm cổ gắp thức ăn cho cô… thì cô đã hiểu, toang rồi, toang thật rồi lượm ơi.

Tốc độ lan truyền của tin đồn nhảm còn nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng.

Rõ ràng, cả hai đã biết chuyện cô bị bệnh và không muốn k*ch th*ch tâm lý của cô nên chỉ có thể dùng cách này để an ủi: Không có nồi lẩu nào không giải quyết được vấn đề, nếu có thì ăn hai nồi!

Trương Vi đoán được chút tình hình nên lén gửi tin nhắn cho Kiều Thời: Có chuyện gì vậy?

Kiều Thời: Trên đường gặp phải kỵ sĩ không đầu, xém nữa không ra được. Ra khỏi đó xong… thì gặp một chút chuyện nho nhỏ.

Trương Vi chỉ có thể gửi một sticker chia buồn: Trước đây lớp mình có người còn ghen tị vì cậu tìm được một công việc tốt thì phải? Giờ có phiên bản mới của tin đồn rồi, có người nói công việc đó nhìn thì ổn thế thôi chứ nó đã ép cậu phát điên....

Trương Vi cũng khó mà phủ nhận thay Kiều Thời trong mấy chuyện như này.

Bởi lẽ, trong tin đồn hoang đường đó cũng có một phần đoán đúng: Công việc ấy trông thì có vẻ tốt nhưng thực tế lại phải chịu áp lực và nguy hiểm vô cùng. Người trong giới xuất hiện vấn đề tâm lý là chuyện vô cùng phổ biến.

Thậm chí, Trương Vi cũng không chắc Kiều Thời có thật sự cần hỗ trợ tâm lý hay không.

Mà thái độ "không biết phải nói sao" của Trương Vi lại càng khiến hai cô bạn cùng phòng khẳng định: Kiều Thời không được ổn cho lắm.

Nhưng chuyện này, ngay cả bản thân Kiều Thời cũng khó mà phủ nhận.

Có đôi khi, câu "Tui không sao" và "Tui không có bị điên" chẳng khác gì nhau, người nói thì rất nghiêm túc nhưng người nghe lại chẳng bao giờ tin.

Có thể hai cô bạn sẽ đáp: "Ừ ừ, bọn tớ biết." Rồi trong lòng âm thầm thở dài: Kiều Kiều đang gắng gượng đây mà!

Chịu rồi, mọi người cứ vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, còn Kiều Thời thì đành phối hợp.

Cô cắn mạnh một miếng chân giò béo mềm không ngấy như thể đang xé nát hệ thống rồi nhai nó thành từng mảnh vụn! Nghĩ như vậy, tự nhiên lại thấy lẩu hôm nay ngon hơn hẳn~

Thấy Kiều Thời ăn uống vui vẻ, Sở Vân và Trần Hàm cũng thở phào nhẹ nhõm. Con người ấy mà, còn ăn được là còn nghĩ thoáng được.

Sau khi ăn no uống đủ, cả nhóm đi dạo dọc theo con phố ẩm thực.

"Kiều Kiều, nếu có chuyện gì cần bọn tớ giúp thì cứ nói nhé?"

"Biết rồi."

"Vi Vi, sao dạo này cậu không kể mấy chuyện huyền bí của cậu nữa vậy? Trước kia chẳng phải ký túc xá của bọn mình còn có…"

"Khụ khụ, giờ tớ không tin mấy thứ đó nữa! Tin vào khoa học!" Trương Vi trông đứng đắn hẳn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!