Giọng điệu của kỵ sĩ không đầu thận trọng thấy rõ: "Nếu cô định dùng cách này để ép tôi thả cô đi thì cô đừng mong chờ gì nữa."
Mỗi kỵ sĩ không đầu là một kẻ lạc đường.
Người ngoài không tìm được lối ra thì chúng nó cũng vậy.
Nhưng khác với những kẻ ngoại lai đang sốt ruột muốn rời đi, kỵ sĩ không đầu không còn bận tâm đến chuyện có tìm được đường hay không nữa. Chúng nó chạy tán loạn, đâu đâu cũng là điểm đến của nó.
Thứ nguy hiểm nhất trong giới vực này không phải kỵ sĩ không đầu, mà là cơ chế của giới vực.
Kỵ sĩ không đầu chỉ đại diện để nói với người lữ hành rằng chỉ cần thấy nó nghĩa là người đó đang lạc lối. Đường đi lồ lộ ngay đó nhưng không có con đường nào dẫn đến điểm cuối mà người đó mong muốn.
"Hơn nữa, cô là người chào tôi trước." Kỵ sĩ không đầu nghiêm túc nhấn mạnh.
Gì mà cô chào nó trước? Cô có phải kiểu người chủ động hiến mạng cho diêm vương méo đâu?
Kiều Thời đang định phản bác. Nhưng chợt nhớ lại, hình như ban đầu kỵ sĩ không đầu chỉ đứng nhìn cô, cô là người ra hiệu và mở lời trước…
Dù là người trong giới hay người bình thường, cách tốt nhất để tránh xa giới vực này là: Giả vờ không nhìn thấy bất kỳ dị thường nào rồi chạy xa hết mức có thể!
Cô vô tình đứng ngay trung tâm của giới vực đang hình thành thì chịu thôi chứ biết sao giờ. Nhưng nếu có thể rời đi trước khi ảnh hưởng của nó lan rộng thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Cũng do Kiều Thời tự đâm đầu vào chứ đâu.
Cô giận dữ đấm mạnh vào tay mình, ai biểu chào hỏi! Ai biểu chào hỏi!
Cô quyết định rồi, từ hôm nay cô sẽ trở thành một chị đại lạnh lùng, không thích giao tiếp.
Lúc về phải kiếm một chiếc kính râm, đeo kính, hất cằm, chẳng màng đến bố con thằng nào.
Tất nhiên, Kiều Thời thấy không thể trách mỗi cô được.
Hệ thống đã nói: Thay vì tự dằn vặt bản thân, chi bằng cứ đổ lỗi cho người khác, như vậy mới có lợi cho sức khỏe tinh thần. (Hệ thống: Tôi không có nha, đừng nói bậy!)
Nếu kỵ sĩ không đầu không nhìn chằm chằm cô thì cô đâu có chủ động chào hỏi nó làm gì?
Lỗi tại kỵ sĩ không đầu cả đấy!
Kiều Thời nhìn chằm chằm nó với ánh mắt sâu thẳm, ánh mắt khiến người ta lạnh sống lưng.
Kỵ sĩ không đầu thẳng thắn như vậy là muốn nói cho cô biết, dù cô có chọc điên nó cũng vô dụng thôi. Không ra được là không ra được!
Nhưng lúc này, khi nhận ra ánh mắt của Kiều Thời, kỵ sĩ không đầu bỗng hiểu ra ý đồ của cô: Chọc điên nó chẳng phải vì mục đích sâu xa gì, mà Kiều Thời thấy vui nên mới chọc nó.
Ác quỷ!
Kỵ sĩ không đầu càng run rẩy dữ hơn.
"Tôi… tôi… tôi tha thứ cho cô!" Nó nói tía lia, tốc độ nhanh đến mức như chỉ muốn thoát khỏi móng vuốt ma quỷ này càng sớm càng tốt.
Như nó mong muốn, vẻ mặt cô thoáng hài lòng.
Thế nhưng ngay giây sau, sắc mặt cô chợt thay đổi, lập tức túm lấy nó: "Anh lừa tôi! Sự tha thứ của anh không hề chân thành chút nào!"
Kỵ sĩ không đầu vừa mới thở phào nhẹ nhõm giờ lại bị kéo trở về, đến mức nước mắt ứa trào
- ừ thì trong trường hợp nó có mắt.
Mới nghe nói lời xin lỗi phải chân thành, chứ nào có ai đi xét nét lời tha thứ cũng phải chân thành chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!