Mặt đất rung chuyển, một vết nứt sâu hoắm kéo dài đến tận căn cứ huấn luyện.
Hố nứt sâu không thấy đáy như rãnh trời, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng và âm thanh xung quanh. Dưới lòng đất không có thứ gì trồi lên nhưng chỉ riêng sự tồn tại của vết nứt cũng đủ khiến người ta lạnh gáy.
Một kỵ sĩ mục nát tiến lên, giọng ồm ồm: "Ngài Tử Thần nói, gây rối trên địa bàn của người khác là rất bất lịch sự."
Tiếng vọng truyền ra từ đáy vực, rõ ràng vẫn là giọng của kỵ sĩ mục nát: "Vậy ngươi lo mà sửa đường đi. Cút!"
Sóng âm bùng phát, hất văng kỵ sĩ mục nát ra xa nện mạnh xuống đất.
Nhưng kỵ sĩ mục nát vốn là bất tử. Nó cứ nằm đó một lúc, các bộ phận trên cơ thể dần cử động trở lại, rồi lảo đảo bỏ đi không còn quan tâm đến vết nứt phiền phức kia nữa.
Trong con suối giữa vùng núi hoang, một bóng trắng ẩn hiện lướt qua rồi vụt mất. Sau đó nó đột ngột trồi lên ở nguồn nước gần căn cứ huấn luyện nhất.
Tuy nhiên, bóng trắng chỉ xuất hiện trong chớp mắt. Rất nhanh sau đó, sương mù dày đặc che khuất tất cả, chỉ để lại một dãy dấu chân ướt trên mặt đất như chứng thực sự có mặt của nó.
Lúc này, một sinh vật không đầu cưỡi mô tô lao ra từ mép sương mù, vừa chạy vừa chửi rủa: "Không cho hướng dẫn, đi thế quái nào được? Đến quái còn chẳng biết đi đâu nữa là!"
…
Rõ ràng, ngoài tài xế trên chuyến xe ma quái thì những quái vật khác đến đây đều sở hữu khả năng riêng.
"Thung lũng tĩnh lặng. Giới vực có độ khó cao."
"Ma da vô hình. Đến từ giới vực trung bình cao. Giới vực này đã bị phong ấn nên không thể xuất hiện trong thực tại."
"Kỵ sĩ không đầu lạc đường. Đến từ giới vực trung bình cao. Một cá thể kỵ sĩ không đầu thì không sao, nhưng vấn đề là giới vực này phân tán, rất khó quét sạch hoàn toàn. Mỗi một lữ khách lạc đường trong thành phố đều có thể trở thành kỵ sĩ không đầu tiếp theo…"
Mắt Kính thao thao đọc tên một loạt quái vật mà anh ấy nhận ra như đang đọc thực đơn.
Còn nhiều quái vật khác mà anh ấy chưa từng thấy, kể cả qua tài liệu.
Anh ấy đẩy gọng kính trên sống mũi, cố gắng dùng động tác nhỏ này để giảm bớt căng thẳng nhưng tay vẫn hơi run.
So với đám này, tài xế chuyến xe ma quái thật sự chỉ là hạng tép riu.
Mặc dù anh ấy tự chọn tiến vào giới vực này, nhưng khi đối diện với khung cảnh "anh hùng hội tụ" trước mắt, chân anh ấy vẫn run lẩy bẩy. Anh ấy có tài đức gì mà được đứng ở đây?
Mắt Kính theo chủ nghĩa duy vật, nhưng giờ phút này anh ấy chợt cảm thấy mấy lời Thầy bói nói cũng có lý, với đội hình này, nếu nói là chỉ chết không sống thì ai mà không tin cho được?
Ngặt nỗi, theo kế hoạch của Kiều Thời thì họ sẽ giở trò trước mắt đám quái vật này…
Tất nhiên Mắt Kính rất tin tưởng Kiều Thời, nếu không đã chẳng lao vào giới vực này trong tình huống không hề nắm chắc. Nhưng tin thì tin, nghĩ đến những gì Kiểu Thời sắp làm, mồ hôi mẹ mồ hôi con của anh ấy vẫn túa ra như mưa.
Ngoài việc cược một phen với Kiều Thời thì anh ấy cũng không còn cách nào khác!
Chuyến xe ma quái và chiếc xe việt dã lặng lẽ giữ khoảng cách với nhau, như thể muốn phủi sạch quan hệ.
Phía đối diện, xe của nhóm sĩ quan huấn luyện đang lao thẳng về phía họ, lốp xe ma sát với mặt đất gồ ghề tạo nên âm thanh chói tai.
Bọn họ tấn công mạnh mẽ, đã thế còn thiếu lập chướng ngại vật, quyết chặn chiếc xe việt dã ngay tại chỗ!
Nhưng những người trên xe việt dã cũng không phải tay mơ.
Ngay khi chiếc xe việt dã sắp bị kẹp giữa hai chiếc xe khác, nó đột ngột tăng tốc, lợi dụng chênh lệch độ dốc, lấy chính chiếc xe phía trước làm "bàn đạp" để phóng lên không, bay thẳng qua chướng ngại vật!
Ở một nơi khác, kỵ sĩ không đầu đã tìm được đường nhờ chỉ dẫn của kỵ sĩ mục nát, nó vừa đi vừa ngó nghiêng (hình ảnh tượng trưng thôi chứ nó làm gì có đầu).
"Chán quá đi! Ta không thích nơi này. Chỉ toàn mùi hôi thối của sự mục rữa… chờ đã, hình như ta ngửi thấy mùi của con người!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!