Sau khi Kiều Thời biết được địa điểm tổ chức lễ đăng cơ là ngay tại căn cứ huấn luyện, cô lập tức nhận ra phiền phức lớn rồi.
Cô có thể chạy trốn khỏi Tử Thần.
Nhưng nếu bỏ lại bãi chiến trường hỗn loạn, vậy thì toàn bộ người trong căn cứ phải gánh giúp cô.
Nếu Kiều Thời là người như vậy, cô đã rời khỏi giới vực hành lang vô tận từ lâu rồi.
Cái quy chế giáo dục chết tiệt này đã nâng cao chuẩn mực đạo đức của cô. Mặc dù có lúc bị hệ thống dồn vào chân tường, Kiều Thời mở miệng mắng chửi trông không được có giáo dục cho lắm. Nhưng nếu không phải không còn cách nào, cô thật sự không muốn làm ra loại chuyện này!
Bắt cóc Tử Thần, đổi đường sống cho mọi người sao?
Cái này… khó quá.
Thái độ của chủ nhân giới vực hành lang vô tận đối với con người là thái độ tốt nhất mà Kiều Thời đã từng gặp, nhưng quy tắc có hạn, nó cũng không đồng ý để Kiều Thời dẫn mọi người ra ngoài. Cho đến khi Kiều Thời lợi dụng hệ thống để tìm ra BUG.
Kiều Thời còn chưa từng giao tiếp hiệu quả với Tử Thần lần nào, nhưng cô đã cảm nhận được sát ý.
Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà suy nghĩ một chút, Kiều Thời cảm thấy bản thân mình rất đáng chết!
Vì vậy, cuộc thương lượng chưa chắc sẽ thuận lợi.
Cho dù thuận lợi để mọi người rời khỏi giới vực này thì cũng cần phải có thời gian! Mà lễ đăng cơ sắp bắt đầu, người xem lễ đều ở trên đường giống như tài xế vậy.
Ai có thể đoán được hai đám người va vào nhau, đám xem lễ có vui vẻ khi được tặng thêm bữa ăn không?
Tình hình thật sự rất phức tạp.
Nhưng lúc này, Kiều Thời lại nhìn thấy chim máu nằm sấp trên xe việt dã.
Cô cảm nhận được sự sợ hãi của chúng nó.
Cô nhìn vào đôi mắt tối đen của chúng nó một lát. Chúng nó lại chủ động tránh xa cô hơn, còn giả vờ dời tầm mắt đi.
Trong lòng Kiều Thời khẽ run lên, trong đầu hiện lên một ý tưởng, ván cờ này có cách phá giải rồi.
Chẳng qua đó là cách phá giải cần cô mạo hiểm mạng sống của mình. Bây giờ cô đã hiểu hơn về giới vực một chút, nhưng chưa từng nghe nói có ai làm như vậy…
Đối với loại chuyện có hệ số mạo hiểm cao như này, Kiều Thời có một chút tâm lý đà điểu.
"Trước hết chúng ta đi đến căn cứ lân cận xem tình hình đã."
Nếu nửa đường có biện pháp tốt hơn, nếu như tình hình không tệ như cô tưởng tượng, vậy Kiều Thời sẽ không cần mạo hiểm lớn như vậy.
Danh tiếng của Kiều Thời trong đội ngũ gần như đạt tới đỉnh, không ai có ý kiến với sách lược của cô.
Nhưng thật ra tài xế chuyến xe ma quái luôn liên tục quan sát vẻ mặt Kiều Thời.
Nó cảm thấy bản thân đã vướng vào một chuyện rất phức tạp.
Điều này khiến nó hơi sợ hãi nhưng cũng khá phấn thích, mạo hiểm cao, đền đáp cao thôi.
Chẳng qua nó biết quá ít, lại không dám tùy tiện tìm hiểu, chỉ có thể dùng cách xem mặt đoán ý, hy vọng có thể nhìn ra một chút gì đó.
Nhưng phải khiến tài xế thất vọng rồi.
Kiều Thời chú ý đến sự quan sát của nó, trong lòng lại càng căng thẳng hơn: Nhất định không thể để người khác nhìn ra cô không có khả năng trả nợ!
Nói như vậy, mối nguy của Tử Thần chưa được giải quyết, tài xế bên cạnh đã giải quyết họ trước rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!