Chương 3: (Vô Đề)

Thực ra ban đầu giới vực này chỉ được đánh giá ở mức độ thấp, nhưng vì nó di chuyển qua nhiều trạm dừng dẫn đến việc biến số tăng cao, kéo theo độ khó cũng được nâng lên một bậc.

Cũng chỉ có những giới vực cấp thấp như thế này mới cung cấp cho bọn họ nhiều thông tin trước khi hành động như vậy.

Dù sao đây cũng là phó bản dùng để dẫn dắt người mới, không thể làm quá khó được. Nếu ngay cả việc tự bảo toàn mạng sống còn chật vật thì lấy đâu ra sức mà dẫn dắt người mới? Lấy đâu ra cơ hội để ra oai trước mặt người mới?

Khụ khụ, mục tiêu "ra oai trước mặt người mới" này thường không được nói ra thành lời nhưng nó thực sự rất cần thiết.

Những người sống sót trở về từ giới vực, ai nấy đều có bản lĩnh riêng. Cho dù không vì thế mà coi thường luật pháp thì tâm lý của bọn họ cũng khó tránh khỏi có sự thay đổi.

"Bộ phận dọn dẹp cũng chẳng có gì ghê gớm".

Nếu để bọn họ hình thành suy nghĩ như vậy, bộ phận dọn dẹp còn khiến người ta tâm phục khẩu phục kiểu gì? Lấy gì để thu hút người khác gia nhập?

Phải biết rằng, bộ phận dọn dẹp không chỉ dựa vào mức lương cao để tuyển dụng nhân viên. Mức lương cao chỉ là thứ có thể công khai mà thôi.

Đây vừa là bài kiểm tra dành cho người mới, đồng thời cũng là cơ hội để người mới quan sát tiềm lực của bộ phận dọn dẹp.

Mắt Kính khá tự tin với giới vực này.

Anh ấy không phải nhân viên chiến đấu theo kiểu truyền thống, mà giới vực này cũng không yêu cầu anh ấy phải trực tiếp đối đầu với xe buýt. Anh ấy chỉ cần làm việc theo "quy tắc" của nơi này là được.

Thứ không bình thường trên xe sẽ tìm cách khiến con người vi phạm quy tắc, chẳng lẽ con người không thể làm ngược lại hay sao?

Đương nhiên có thể rồi.

Giải quyết xong thứ dị thường trên xe là được, không cần phải đối phó với chính tài xế.

Số người chết càng nhiều, số điểm dừng sẽ càng nhiều. Nói cách khác, nếu sau khi bọn họ xuống xe mà không còn "hành khách" nào khác, chiếc xe buýt này sẽ không thể dừng lại ở thế giới thực.

Dùng quy tắc để g**t ch*t quy tắc. Đây là một trong những cách chơi của giới vực.

Tất nhiên, những người đủ thực lực cũng có thể bỏ qua sự hỗ trợ của giới vực xe buýt đối với tài xế, trực tiếp hủy diệt toàn bộ chiếc xe buýt. Đây cũng là một phương thức dọn dẹp.

Hai người ngồi ở hàng ghế giữa phía sau xe buýt, khá gần những hành khách cuối cùng.

Tuy nhiên, Kiều Thời không thấy Mắt Kính chào hỏi những người ngồi phía sau. Cũng không rõ có quen biết hay không.

Nếu quen biết mà không chào hỏi, vậy chẳng phải nói rõ mối quan hệ giữa mọi người trong đơn vị này rất lạnh nhạt sao?

Đối với Kiều Thời thì đây là một tin tốt!

Sau khi ngồi xuống, Mắt Kính nhỏ giọng trao đổi với Kiều Thời: "Có vẻ cô rất thành thạo nhỉ?"

"Ờm... cũng tạm ạ?" Câu hỏi này khiến Kiều Thời hơi khó hiểu.

Là một người bình thường không có gia thế khủng, biết đi xe buýt công cộng không phải là một việc rất cơ bản sao? Tại sao anh ấy lại có thái độ như kiểu "Kiều Thời giỏi thế" vậy?

Cảm giác đó giống như đang khen một đứa trẻ "Con biết tự ăn cơm rồi, giỏi quá!" ấy, tràn ngập khí chất của một giáo viên mầm non.

"Ừm, vậy cô giúp tôi để ý tình hình một chút nhé." Mắt Kính nói.

"Ồ ồ, được." Kiều Thời đáp lại theo bản năng.

Nói xong, Mắt Kính lập tức lấy máy tính ra khỏi ba lô, gõ phím lách cách như một lập trình viên 007 bận rộn.

Thực tế, anh ấy là một lập trình viên trước khi bị cuốn vào giới vực, lúc năng lực thức tỉnh lại tình cờ liên kết với chiếc máy tính này.

Đừng thấy anh ấy làm công tác tuyển dụng thôi mà cũng bị BUG, thực lực của anh ấy không hề yếu. Chỉ là anh ấy hơi kén chọn môi trường, cần một nơi đủ an toàn và ổn định để có thể xuất chiêu một cách hiệu quả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!